Bài đã đăng của Nguyễn Thánh Ngã
· Sinh 1958 tại Ba Gia Sơn Tịnh Quảng Ngãi
. Xa quê triền miên từ thơ ấu
· Hiện sống & viết tại Vùng núi Đà Lạt Lâm Đồng
Tác phẩm đã in:
· NHỚ XANH nxb VHDT-2000
· NHÌN TỪ ĐÔI MẮT KHÁC vn Châu Đốc-2005
· THƯỢNG GUỒN NGẠC NHIÊN nxb Văn Nghệ-2005
In chung:
· MỘT KHÚC SÔNG TRÀ
· 99 BÀI THƠ QUẢNG NGÃI
· SƯƠNG MÙ MỘT THUỞ
· GIỌT NẮNG PHƯƠNG NAM
· ĐÀ LẠT TRONG THƠ
Tuyển thơ :
· NGHÌN CÂU THƠ TÀI HOA
· THƠ CÁC DÂN TỘC THIỂU SỐ VN
· DẠ THƯA XỨ HUẾ
· 700 NĂM THƠ HUẾ
Nguyễn Thánh Ngã: Precarious Zen Koans / Những Công Án Thiền Chênh Vênh
When we sign our names
in the clouds
mây sẽ mang mưa xuống
lưu vào đất đai
Với Phương… ♦ Thánh địa… ♦ Thung lũng…
anh chợt nhận ra giọt sương
khi tháp chuông run rẩy
đếm móng ngựa thồ
lốc cốc . . .
gõ nhầm đêm
Kiếp chữ
có lúc đói khát ăn đến con chữ cuối cùng
và gục ngã không mẫu tự
thơ là thần linh
sức mạnh cho tôi đứng dậy
Nhà em ở Kontum
Nơi em ở
chiếc hộp diêm thi thoảng xòe lên những que lửa
đó là mặt trời phía núi mỗi chiều rơi
Mùa xuân leo lên nhà sàn
Angkor và khất sĩ bưng trăng
Ta nhớ từ đâu
chắc là từ đâu đó
Mêkong âm thầm trườn lên xiêm y
vũ điệu tuột cúc thành Apsara
ngàn tuổi
Tình yêu ♦ Sơn dương
giữa vách đá trụi trần
anh chỉ là loài dê núi hiền du
lang thang trong chiếc lưỡi đắng vết gai nhọn hoắt
lá trinh nữ xếp buồn như cánh loài ruồi mật
bay về xứ sở ngủ vùi
Nguồn dâng
Nguồn là mẹ chảy ra những chiếc bóng. Bóng núi lặng nhiên chân dung. Người núi hồn nhiên sinh sôi & góa bụa. Cõi tinh mơ của họ đẹp lạ lùng. Dục tính nguyên thủy. Cơ thể là lụa là của mặt trời. Tôi thuyền xa người bóng, xa lập thể ngày đa ngã đa thê.
Khi đọc luận sư Rajneesh Chandra
Chiều ở Hòn Ngọc Viễn Đông
chỉ có nóng bức và mưa
những hạt mưa lóe sáng thành tia mắt của Rajneesh Chandra
Vo
tôi vo mặt trời
phía sau cánh cửa mỗi hôm khép lại một nghĩa chữ
trang giấy ngoằn ngoèo những tia chớp và gạch chéo
Như Loài Dơi Treo Ngược
lạc lỏng giữa rừng mắt
lạc lỏng giữa tạp âm
có khi như loài dơi treo ngược
móc thị phi buồn lên đôi chân…
Khúc valse cho mùa hè
ngón tay em mùa hạnh phúc đã tuột
trên cuống lá nầy
ngón chân bầy le le lướt trên
niềm cam phận
Bài thơ dưới trăng
Tôi ngậm câu thơ đúng hơn là ngậm một cảm xúc khi nhìn thấy phiến đá đặt dưới chân pho tượng không một vết …

Bình Luận mới