thơ
Giờ đây dưới trăng
Giờ đây một phiến đá
toả sáng
Tôi ngậm câu thơ
đúng hơn là ngậm một cảm xúc
khi nhìn thấy phiến đá đặt dưới chân pho tượng
không một vết rêu
Tôi gọi pho tượng bằng tiếng ư ư
trong cổ họng vướng câu thơ chưa nuốt được
tôi đành phủi ánh trăng dính trên vai áo
nói với ánh trăng những lời bóng tối
Ánh trăng mỹ nhân
đừng già đi…
Giờ đây dưới trăng
giờ đây một thiếu nữ
nhan sắc của phiến đá
Câu thơ 8x không còn réo rắt
đúng hơn là thơ tự do
rơi…
chiều kích dềnh dàng đa ngôn ngữ
không một vướng mắc
không một pho tượng!