Trang chính » Sáng Tác, Thơ Email bài này

Vo

tôi vo mặt trời
phía sau cánh cửa mỗi hôm khép lại một nghĩa chữ
trang giấy ngoằn ngoèo những tia chớp và gạch chéo
hương thơm từ bó hoa trên bàn
chợt vo năm tháng lại
ném ra ngoài nhan sắc
tôi vo mình
bằng hạt gạo nắng mưa trong chiếc nồi làng tôi
đục ngầu ký ức
gạo thơm hương con gái, đứa con gái bỏ làng
bỏ nhà quê tôi đi
vầng trăng vo mãi không tròn
hạt gạo gầy nhớ nước giếng
đêm qua ai vấp chân đổ vung vãi gốc trứng cá sau hè
tôi vo cái nhìn thất lạc
mảnh hồn quê như dải mây trắng
vo lại màu trời
xanh ve
vo…
tôi vo từng ý nghĩ vo đêm
em là hạt nhớ dịu mềm
và cỏ vẫn thế,cỏ là kẻ mất quê hương trong chiếc vườn xinh xắn
nhiều lúc muốn trườn lên khỏi đế giày
(dẫu đế giày êm nhẹ vẫn làm cỏ khóc ướt !)
còn tôi
kẻ lang thang trên chính bàn tay cày ruộng của mình
sần chai ý tưởng
oàm oạp bàn chân nông phu
làm sao hát bằng giấc mơ thằng bé !
sừng trâu,
và mặt trời cánh cò bay chấp chới
tôi vo chiếc bóng mình khi thắp những ý nghĩ về chúng !

bài đã đăng của Nguyễn Thánh Ngã

Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

@2006-2025 damau.org ♦ Tạp Chí Văn Chương Da Màu
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)