Angkor về trời
xác đá ở lại
loang lổ mưa
nứt khan vết nắng
Chỉ mình ta
kiến thức trắng bụi trần
tay khất sĩ bưng trăng bên Biển Hồ
nín thở
Ta nhớ từ đâu
chắc là từ đâu đó
Mêkong âm thầm trườn lên xiêm y
vũ điệu tuột cúc thành Apsara
ngàn tuổi
Ta từ Cửu Long giang dong ruổi
Từ chiếc giầm chèo ngược hoàng hôn
về lại thì thầm bên cỏ
lời ẩn mật ngoằn ngoèo như vết mực
tinh khôi
viết vào thăm thẳm mây trôi
ngừng giữa thăm thẳm ai cười
màu áo nâu của đàn chim viễn xứ
Chỉ có đá
chỉ có Angkor mới bưng đầy
trăng ứ
dâng lên ngực rằm lời kinh nhuộm khói sương
Ta nắng vàng
vừa bưng một làn hương . . .
Angkor lần trở lại
.