Trang chính » Sáng Tác, Thơ Email bài này

Lỡ bước

 

 

 

8 giờ rưỡi nắng lên
trên cành dẻ hè về
tôi mệt nên ngủ quên
ve sầu cũng đê mê

tôi viết tặng cho ai
mối tình câm biết nói
bốn câu vè lải nhải
nắng lên thì cứ gọi

gọi nắng nắng cằn rằn
gọi em em đòi xích
chó ra cho nó cắn
cuộc đời là bi kịch

cuộc đời là sân khấu
âm thanh cuồng nộ đầy
thằng ngốc độc hòa tấu
sếch pia là ta đây

cô ca sĩ thở than
về nước cất giọng khàn
ở đâu hát cũng được
cớ chi phải lỡ bước

 

 

(trích “Thơ bất tận”)

bài đã đăng của Nguyễn Đăng Thường


2 Bình luận »

  • Nguyễn Đăng Thường says:

    Cám ơn anh Vương Ngọc Minh.

    Vần vè mà có người đọc và thích thì rất vui. Tôi sẽ bất tận mạng thêm dù đã thao thao cũng được khá bộn.

  • vương ngọc minh says:

    ôi, lâu mới đọc lại được thơ anh Nguyễn đăng Thường, ý thơ tuyệt diệu, mong anh luôn vui.

Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

*

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)