Bài thuộc thể loại: Thơ
Đất nước như một quả bom
Bất cứ nơi đâu lúc nào không biết được
Đất nước như quả bom chực nổ tan tành
Đất nước như một giấc mơ bên bờ dục vọng
Không thích ở truồng nhưng lại muốn khỏa thân
Câu chuyện của hắn
hắn ngồi họa hình
lí tưởng treo trên mặt trăng đỏ
lênh láng trang sách
đôi tay mềm nhũn như con đỉa hút máu
Phải gió
ve vãn em hết chỗ nói
hơn cả đặc quyền nịnh khựa
nịnh lấy được, nịnh riết, như
kẻo mai không còn kịp nữa
Thơ tình cuối đời
Nụ hôn dành cho anh, sáng nay, sáng đầu ngày cùng tiếng chim hót sau vườn nhỏ,
Nhắm mắt, vẫn là nụ hôn đầu bao năm tháng lòng mình tưởng chừng đã phôi pha.
hail
mưa trời phá thủng
mưa lỗ chỗ trang nhà
mưa đá bằng hột gà rơi dập ký ức
xám. mù. lây bây phố D sấm nộ theo mùa lốc xoáy
trời phớt tỉnh ăng-lê mỹ châu than phiền giọng xì
Tháng tư ì ì ì ục
đêm đêm tôi mơ những giấc mơ ỉ eo màu cỏ úa
giấc mơ có tiếng súng ì ùng
có hình ảnh ì ạch
có tiếng cười í ố tiếng gọi nhau í ới tiếng chưởi nhau í éo
trôi thuyền trên sông volga
volga, như tên một cô gái nga
đang rót một thứ rượu màu xanh giống như thảo nguyên
vào trong một cái vò cổ có quai
bất chợt ngẩn người
Người nằm bên tôi ♦ Đêm không một mình
Đêm không một mình
Tôi nói chuyện cùng người nơi xa đã ngủ
Tự thú tôi yêu . . .
Tình tôi như cánh diều
Đi xa
Trên cây du, con quạ đang là hiện thân
khàn đục của chính nó, đâm lụi buổi sáng
được em thả trôi trong giờ yên lặng
không có anh. Nếu anh ở đây,
Này người… ♦ Điểm dừng, có thể từ ngày hôm qua
Này người
đã đề cao thần thánh
người cần tài chánh
để trả cho các vị thần
Bài cà răng căng tai
Nhịp cà kê dê ngỗng
ngõ về nhà cà kheo
cà khổ thân phận mình
vườn ai cà độc dược
thôi im đi
anh đến thăm chiều đông
tôi tới chơi chiều vắng
anh chết tôi còn sống
răng cắn chặt bóng trăng
giữa khoảng không thực ra, không có gì!
chuyện yêu đương. tình cũ
tình mới. nằm trên / nằm
dưới. xộc vào mồm xỉa
xói gan ruột. bức bách
chỉ cào xước thêm
tôi che lại chói lọi
[có thể làm mù luôn cặp mắt, đôi con ngươi vốn đã cườm lưu lạc!]]
bằng bóng mát tôi đang ngồi trong quá khứ
cùng vết thương của làn khói thuốc bức tử
Những thập kỷ buồn
Trong nghĩa địa những dụ ngôn đi lạc
đeo băng đen lời bịt mắt chối từ
anh đã dối trong ngàn muôn thập kỉ
bụi niềm vui nham nhở giữa âm u
Khúc muộn màng tháng sáu ♦ Một ngày vui
Một bài thơ về một giấc mơ gởi đến một “tạp chí làng”
Không in được vì vấn đề “nhạy cảm”
Lòng yêu nước cũng được cho là vấn đề nhạy cảm
Chỉ để dành riêng
Không hiểu được
Không đề V
Chém gió với chiêm bao
Sao bỗng trào nước mắt
Người đi đâu lặng ngắt
Đời về đâu lặng thinh
Góc đêm, hẻo và gió hút
điệu vũ chậm chạp của đêm
sáo ngôn hình hộp
chèn chật góc tù
kẹt trong một bao diêm
Ngõ bầu trời
Mở ra chân lý sống
Vì chúng ta cánh đồng vàng
Sẽ xanh nhuộm cánh bay vòng cơn mưa ngược
bồng vút tôi. Và tiếng ru ngàn đời vỗ
Tóc gọi ♦ Hãy nói em nghe
Có một ngày, tóc phố nhuộm vàng khuôn ngực
Của em, xuyên suốt một cơn đau
Những đam mê phơi bày trên đời nghiêng
Và, trong đôi môi bầm dập
quyền lực. và chiêu hàng 2
quý bà [xin lỗi] thể nào cũng cưỡng lại
sính cường gì đâu
đàn ông vẫn thua đàn bà ở chỗ nhanh nhẹn đốp chát

Bình Luận mới