Bài thuộc thể loại: Thơ
Tứ tấu khúc bên thềm nắng cũ
mắt đá ong ngơ ngác vách chiều
treo ngược hành lang lục diệp
bóng người là tiếng phong linh vỡ
long lanh trên lá non
Cánh đồng hoa hướng dương ở làng Rozsypne
tôi sẽ ráp thân thể kia vào chiếc đầu này
tôi sẽ ráp bàn tay này vào cánh tay kia
rồi tôi đắp những cánh hướng dương vàng trên vết cắt thịt da
Một ghi chú phù phiếm
Nói anh nghe về những bông hoa bị sâu răng
nở nhức nhối trong bóng đêm
một mùa hè thờ ơ lại đến chín vàng từ tốn
những giấc mơ của anh về em còn nằm ngoài cảm nghiệm
lục bát ngụ ngôn
con tằm ở với lá dâu
đẻ ra cái kén bắt đầu tơ vương
lụa là bay khắp phố phường
mới hay tình đã lên đường rong chơi
10 bài tứ tuyệt
Trong căn phòng trống không
Mấy cây viết hết mực
Trong lọ một đóa hồng
Cũng đã dần cạn nước.
Mảnh da màu
Bất ngờ anh mọc ra nhiều lỗ tai
Lắng nghe em chiếc radio những năm bảy mươi
Điều cấm kỵ thành đĩa mồi và bia Dung Quất
Bữa tiệc kéo dài đường chân trời
Cuội với trăng: Nói dối về sự thật đã dối
Cuội cầm đời mình như cầm quạt mo nhưng thiên hạ tưởng Cuội là Bờm. Đành thôi, nhận lấy hòn xôi, tránh phiền hà trao đổi.
Những kẻ nói dối về sự thật, không đứng chung với Cuội.
nhị độ mai
thiền đăng là thằng điên
đăng thường là đương thằng
thằng khờ hay thằng điên
cả hai đều là thằng
vẽ. rồi bôi
tên là nguyễn đăng thường
nên bài thường được đăng
cứ gì con ốc nhỏ
vặn khít vô như thường
minh họa cho chứng trầm uất ♦ buổi trưa. cực xâm xoàng
thưa- tôi dựng sát tường
bốn thanh cột (kèo) thành một ô vuông
to
và vào đứng thường trực trong đó
Một chuyện nhỏ ngụ cư trong lòng phố
Trên đường Hàm Nghi sáng nay
Một cô gái Việt, một người đàn ông ngoại quốc và một chiếc xe chở rác thường nhật.
À, tôi vừa nhớ thêm. Còn có hiện diện của Nhan sắc, Sự đổi chác.
Sài Gòn…
Cây đốn cây người đốn người
Phố đốn phố phường đốn phường
Đêm đốn đêm chiều đốn sáng
Đường đốn đường trắng dã tâm đen
Vô đề, khởi trong một ngày hạ cháy ♦ Áo nơm
Tự do được phép nằm trong cánh cửa
thoả sức tung hê
nó trườn qua những vệt đinh
rướm máu
những bài thơ đêm
vết thương do đạn bắn
rơi vào ngực tôi một cách tình cờ
tấm thẻ bài của người không có não
Thời đen đủi
thế giới chỉ mới khoảnh khắc đã chùng trong bóng đen
thế giới chỉ mới khoảnh khắc cố giương những đôi mắt trắng
và nhe những hàm răng ngả bựa vàng nhếch nhác
Những đóa loa kèn trong giấc mơ
bài thơ viết trong sớm ngược sáng
có tháng Tư cháy từng giác quan thơm
Con búp bê cầu nắng ốm li bì từ năm ngoái
nở nụ cười xuyên tạc vào giấc mơ
Anh ♦ Trong đêm tôi bật cháy
ôi những ngón tay ứa mềm da thịt
tôi vuốt tôi nghe đêm rất nồng nàn
cơn-xác-thân hun hút muộn màng
hồn sắp sáng nơi chân đời vỡ rạn
Mắc kẹt vòm sâu em
bay hạ cánh vòm sâu em co thắt
đợi từng giây tim đập tưởng chạm cả chuyến bay đêm dông bão
anh cong lá vào thu
trong cõi trần xác thịt hồn vía phù du
Giả danh ♦ Khi mùa thu
Trùm đầu bằng sự ngu muội
Ký ức rêu xanh
Hàng ngày tôi hiện diện ở đây
Như kẻ đánh mất hình bóng
Sáng
Già chưa đủ chưa sợ chết
Bệnh chưa đủ chưa sợ nhà thương
Yêu chưa đủ thường mơ người khác
Buồn chưa đủ chưa ham chơi

Bình Luận mới