Bài thuộc thể loại: Thơ
Sự hỗn mang và… ♦ Nghiệp báo
cỏ dại sẽ mọc nhiều vô kể
quanh thân
tất nhiên
sự hỗn mang sẽ hỗn mang hơn
Lý Thuyết
Khi những cột bê tông trống rỗng
diễu hành qua quảng trường đêm
Là lúc tôi hát lên tường bài ca trọn gói
Ngụy trang bằng giấy cách âm
Chỉ một vết cắn
những con rắn chuông lẽo lự
luôn trườn bò qua những nơi nó từng hứa
sẽ không xâm phạm
di sản
hằng ngày tôi thu thập những bức ảnh vượt thời gian
ở bãi rác của bóng tối
một con mèo lăn trong bùn
một đứa trẻ tóc xoăn nhìn qua cửa chớp
Con chữ thứ 17 của vần quốc ngữ
có thể bạn run khi chiếc lưỡi uốn hình chiếc móc câu
ra rả tiếng cuốc kêu
trong lùm cỏ
mà bạn nghe nhầm như tiếng bìm bịp ra ràng
cong như chùm râu của đổng trác
Ngày mặt trời khóc ♦ Đồng thoại mùa thu
mặt trời vẽ nhung đen
mắt buổi chiều
ốm yếu
nghe hoa sứ rụng
về cội
Nắng dương cầm
Tháng Bảy nắng dương cầm muốn khóc
Dung nhan người còn lại lá bay
Trời thấp xuống trời cao lên níu bóng
Xin chào nhau bi âm trong lòng tay . . .
viết rời ở san josé
đốm má hồng au dương cầm phiếm
nữ nhi về đâu bát ngát đại hồ cung bậc sáng nao hồn lý ngư
chiếc vảy bạc đeo sương cổ ngấn
đan kịp tay mười ngón thao chuyên khuôn dạng trẻ thơ
Giấc mơ chưa hẹn
Cuối ngày
nín thở qua cầu
thoát một vì sao xấu
chúng ta mang bên mình
tấm bẩn đồ rách nát
Cỏ dại
Em đến từ hoang vu
hay từ cánh đồng tuổi thơ ngạt ngào hương cỏ?
Đêm qua giấc mơ tôi bạt gió
Thấy em lăn vùi trên sóng cỏ vô ưu
Ngày mưa mờ nhạt, ngón tay đứt và vị chua thoảng
màu xanh vỡ rất nhanh khi tôi miết từng ngón tay lên vết đứt của mình
chúng tràn thành dòng âm ỉ qua não tôi
chảy ướt một sự nhẹ hẫng mà giấc ngủ vùi đã ban tặng trước đó
Nhớ lại, từ ngày… ♦ Tôi nhìn, từ chiếc bùa…
Hôm qua tôi nghe tiếng nhựa đường vấp
hai người kẹt lại
họ không thể bước tiếp
giấc mơ về những con đường xanh dọc hàng cây
Thức dậy khi mặt trời mọc
Tiếng gà đầu buổi binh minh lên chạm vào giấc mộng
tôi nở nụ cười phía trước dãy núi nằm yên
mọi thứ dựng đứng nhọn hoắt
từng lỗ nhỏ nở đón dần co chảy về con sông cái
(tôi) thì có nghĩa lí gì
do chủ quan một chút
cha của người tôi yêu lại ngoại tình với mẹ tôi
khi hiểu ra tôi không biết bơi người tôi yêu nói dối cô bạn là đang có kinh nguyệt để ngồi với tôi trên bờ hồ bơi
Ngụy Trang ♦ Chưa Kịp
Nước mắt chưa kịp chảy
Đã vội khô trong hồn
Bàn tay chưa kịp vẫy
Đã tận cùng thâm sơn
Muộn
Chưa kịp nhớ gì chưa kịp khóc
gió làm tăm tối u mê
ngàn năm gió mài lịch sử
ngàn năm quên mất ê chề
Bài thơ sau khi nhà thơ tuyệt chủng ♦ Buổi sáng có niềm tin
Những cái giường
Khi không có gái
Một nỗi buồn được lặp lại
Kiểu như buồn đái
Hãy chìa bàn tay từ những điều giản dị
Đâu đó chỉ là chiếc camera được ngụy trang thần thánh
Để kinh doanh trên nỗi đau phận người
Trong cổ thư hiền nhân đã nói
Đất nước đang suy thì người giàu là kẻ cướp
nguội
nồi hơi nước
trong con tàu nằm sân viện bảo tàng
sớm ngày . . . / khuya ngày . . .
đọng giọt sương mới buốt

Bình Luận mới