Bài thuộc thể loại: Thơ
đâu có ai
bức bình phong đã dựng
cá tôm rị mọ qua đồng
quần ống chẽn ninh chật cổ loa
tù và ngây ngấy em ơi
Trôi qua bờ lạ
nhìn về nhau từ ánh mắt khác
chờ những cánh tay bão dông
tung lên từng phận số
những số phận đã trả giá thật bọt bèo
Cho người tôi yêu
những ngày không gặp nhau
cứ nhớ nôn nao buổi chiều cùng người ngồi bên sông nghe gió thổi
“lục bình líu ríu về đâu?
giờ này… ♦ mùa du lịch ♦ những giề lục bình… ♦ ông chủ và ôsin
nhìn nhau thẳng đứng
đi em
không còn thương xá
con gà trống gaulois sắp chết
7PM, thứ Bảy
những cơn mưa đã phá hủy [đâm
chết] cuộc hẹn hò cuối cùng. bên ngoài
mùa hạ mắt lá lân tinh bị vùi
dập. vết thương mù màu. á p t h ấ p n h i ệ t đ ớ i. 7PM
Hoan lạc
em có biết tại sao có nhiều lúc tôi ngậm miệng
một cách cam chịu không?
chung quy cũng tại con ruồi
Đưa tang nỗi buồn
Bước chậm hơn
để kịp nhìn ra phía sau lần cuối
rằng để thấy chuyến đi cần dài hơn
cuộc sống không muốn cam kết tội lỗi với nỗi buồn
gửi theo trần duyên tưởng
từ sâu thẳm thời gian vang tiếng gọi
hình hài xưa chắp chới giữa sắc màu
tiềm thức ngủ ngàn năm xanh mắt lệ
kinh tâm trầm lay rụng giọt đêm thâu
sông tiền đường ♦ hu hu
có thằng học trò bá láp
làm bài luận văn nói thúy kiều
nhảy xuống sông tiền giang tự tử
ai ngờ đó là lời tiên tri thế kỷ
nơi đây, chẳng phải thiên đàng!
quảng trường nơi đây
tự do và an toàn
không có xe tăng cũng như vệ binh đè bẹp một diễn biến
chỉ có đàn bóng bay tự do cùng lũ chim câu hòa bình
Nàng họa sĩ ♦ Con đường ♦ Cử chỉ
Này cô gái của anh
Như một đoá hoa buồn lắm
Không cho ai nhìn mắt mình
Anh cũng nghe lời
Ở đây không có khẩu hiệu
từ lương thiện trở thành kẻ ăn cắp
ăn trộm
của công (ở ta) khoảng cách gang
tấc
Không cần thiết
sự thật thế hệ chúng ta hoại tử
thảy đều hoại tử
trên mặt bàn tiệc đầy xương xẩu
đầy tiếng nói cười, ụa mửa, vinh danh
Một chiều nghe hát xanh xao
Khi những ngón tay thời gian thả bung ánh nắng muộn vào những nốt tàn
Ngày rỗng toác bò đi bằng mùi hương ngọc lan chờn vờn ngõ nhỏ.
Tiếng huýt sáo và giọng nam trầm hát trong radio nhà ai đó
ngón nghề
không biết chừng nào mới chịu ngưng
những quả lắc [lắc] đều chi
nơi vị thế trần tình buông thõng
câu kéo. và nhạc
Chuyện tỉ tê đột xuất
tới đời tôi rồi vẫn còn làm câu thơ đầy điển tích
ẩn dụ
phải đọc nhiều sách và đọc kĩ mới hiểu nổi
đấy các bạn đang làm chuyện vô bổ
Ngủ yên
khi cái đầu còn nằm trên cổ
mọi người yên tâm ngủ
cát đã thấm máu
sự thật chói lọi hào quang
Giọt mưa ủ sa mạc
mi ngả mầu giấc mơ kỳ diệu
kí ức mềm đôi môi
thơm hơi ấm, nồng đôi mắt
giường ngủ mọc cánh tập bay
nghĩ về ngày lễ độc lập
vậy rồi sau đấy hễ bất kì thằng bạn nào
tôi đưa về chơi
sau đấy (i rằng) thảy đều được cô
cho ngủ cùng
Tình yêu ♦ Hương Xưa
Những ánh mắt mò nhau trong chiếc hộp
Nơi tồn tại một ít ánh đèn
Tôi đếm được bốn (và có thể
3,5 hoặc 4,5 trong những trường hợp đặc biệt) cái tròng mắt ngây thơ
trang lọ lem
tôi đứng êm ru nghe bà rù
buổi chiều tăn tăn lên mặt cứng
của da. và một lỗ đồng xu
điện vừa mới cúp trăng nhảy đựng

Bình Luận mới