Bài thuộc thể loại: Thơ
Trò chuyện trong mùa thu
tôi uống máu nàng
như một cách tìm chữ
như một cách khiến nàng hí lộng
chạy suồng sã như ngựa hoang
Đêm tháng 6
Tháng 6 ăn phở coi bóng đá
Tạm biệt Pirlo
Nghẹt mũi vô số lỗ
Đời tôi không dính líu tới trọng tài
Cũng đủ những gì chó đẻ và vinh dư
Tự do cho sớm mai
Buổi sáng trườn lên từ nách tường
Một con rắn đêm nằm ngủ
Giấc mơ của Hong Kong
Ác mộng của Kobani
bổ sung cuốn tự điển của vũ chất ♦ cuộc đấu trí giữa súng và người
Nhà nước: nước tràn vô . . . nhà
Hành pháp: củ hành tây
Quốc hội: hội của những con chim cút
Chính quyền: quyền được đính chính bất cứ điều gì – bất cứ lúc nào – bất cứ ở đâu
Chuồn chuồn voi
Phương tiện di động tư tưởng tôi. Thiết bị 5 chiều vượt qua hệ Einstein (chỉ 4 chiều tương đối): Với dài – rộng – cao – thời gian – và tư tưởng. Thân màu vàng chanh vằn đen, chuồn chuồn voi chuyên đậu cọng rơm hanh. Hai viên mắt nhúc nhích…
kẻ đắm tàu ♦ retro ♦ crazy kim
có ai cứu tôi, ngay cả khi con sóng nhấn chìm
đôi khi tôi bị đâm và bị rách lưới
tâm trí như một lưỡi dao kim cương bị hỏng
ranh giới giữa cuộc sống lặn ngụp
tiếng ngày
buổi sáng gom lại những tiếng động
dự trữ tràn trề náo nhiệt hối hả
dòng người điên mê
vũ điệu chóng mặt
đời
cũng giống như thể “thầy cả”
đụng chuyện gì chữ cũng lôi đầu tôi
không để cho bỏ lại- bất kì gì
sau lưng
chúng lôi tôi đến bên miệng vực thẳm
Chỉ đơn giản vì tôi muốn
đơn giản tôi muốn hôn
muốn sờ tay vào ngực em
muốn đủ thứ
những thứ ham muốn đã sinh thành minh triết
và từ đó Đức Phật khai sinh
Tháng mười, gió & anh
bước ra từ quán nhậu
người đàn bà tháo giày bước vào đêm
chân giẫm mảnh sành
cơn say phủ đầy nước mắt
thăm bạn trong Lòng Tàu (1)
của cải từ thời thuộc địa,
di sản giành độc lập, di dân cũ, lưu vong
mới, cơ hội, thành công, vòng rào bảo vệ
dư thừa sợ hãi, ngây thơ nuôi khủng bố
Bí tích tháng Mười
Một cuộc thảm sát bóng đêm diễn ra, từ độc chất của vọng âm bí ẩn
bên ngoài khuôn viên bầy ngựa bạch sắc diện xanh xao sau cuộc hải hành mùa Thu
Phát hiện trong hang
Cào bới xuống
Xuống nữa . . .
Bằng cả đầu mình tứ chi và tồn tại từng phần
Cho đến khi . . .
Những mảnh rời (41-60)
Muốn khiêu vũ chân trần trong vũng nước của mưa
bật ô lên, mưa sẽ khóc
và mắt ngọc trôi giữa rêu xanh
chi chít cây cành
miệng thổi tía lia . tâm loạn đả
tu huýt nằm đâu. gà lộn chuồng
tuyệt tự hăm he tuồng đẻ đái
trái vải sâu nằm hỏi tội đuông
Hoạt cảnh Sài Gòn ngập cục bộ
chiếc buýt to đùng như thớt voi
ông nài trung niên trên bành phía trái
ấy lại mưa nữa Trời
thích đùa hay sao mà đủng đỉnh đổ hoài đổ mãi
Hãi vê lờ
Em đã chửi tôi như chó khi đọc thơ tôi, em sẽ chửi tôi tan tành như thức ăn của chó khi đọc lòng tôi, em sẽ chửi tôi ròng rã bô bô như tín đồ của thượng đế khi đọc tôi, bằng cái miệng còn lại.
Điếu Cày Ca
Có rất nhiều nhân dân
Của đồ đá đồ đồng quấn tã hình hài đẻ non lon ton khát vọng
Của đồ Sida đồ China chùi chùi lau lau bụi bám trên hoang hoải niềm tin cướp bóc
Của đồ chó má đếm không hết ích kỷ và đố kỵ vùi dập bình minh tổ quốc
lưỡng cực ♦ loài ốc mượn hồn ♦ không nói gì
không đèn tức là tối
không chối tức là nhận
có hận chẳng làm gì
vậy thì cứ y án
Múa rối nước ♦ Không dễ ♦ Rận. chấy
cứ cố với theo những chiếc bóng tuôn chạy trên các xuồng máy
dân cư cả một thành phố
bỗng nghiễm nhiên thành những diễn viên múa rối nước
chợt lóe
con đường đẽo gọt quanh tri thức mù mờ
đường dội quá mức rễ ngọt
khuy bấm là gì
nếu không phải nhờ gió
tung bay
Thời gian và các ngón tay ♦ Khoảnh của chớp mắt
để dẫn đến một thời gian
để biến thành một mảnh cỏ
quả thật thời gian đang nắm giữ những móng vuốt
bạn đừng nắm chặt
Cul-de-sac
sau cái chết của đứa em kế- tôi trở lại
với bức tranh vẽ cái bẫy chuột đã hết độ nhạy
u ám- nói đúng hơn đã hỏng
để chỏng trơ một góc bếp
Nơi chốn cao nguyên
Cao nguyên. Tuổi trẻ tôi đã sống
Chung và riêng ở một miền trời
Bốn mùa ủ kín trong thung lũng
Rượu ngâm lâu chờ đợi chạm môi
Dốc trưa ♦ Cứ mưa lên đi!
ngồi nơi góc quán hình dung những nẻo đường tuổi thơ anh đã qua
tôi buồn nghiêng trưa – sông Tiên đứng gió
nỗi nhớ trùng dâng bạc ngời mắt sóng
Cây Đậu Tương Tư ♦ Linh Xác
Ai cũng sợ linh hồn bị bệnh, phạm pháp, bị giam tù.
Ít ai ngờ linh hồn là cai ngục.
Không có tù, cai ngục sẽ làm gì?
Văn xuôi về cuộc đời
sao chép những gương mặt từng như đã gặp, từng như đã quen
họ cười và khóc qua từng trang
bài văn xuôi về cuộc đời vốn thế
hẳn nhiên như một chiếc lá vàng tự kể

Bình Luận mới