Bài thuộc thể loại: Thơ
Giấc mơ về cái cầu thang xoắn ốc lửng lơ giữa trời
Để làm gì?
tới đâu?
giấc mơ không cho tôi biết
chỉ biết tôi cứ leo
Chiếc bóng ♦ Thí dụ về người tình
Em về bên tôi để sống trong mơ
Những công thức của nỗi buồn đã được làm mới
Bên những dòng xe
Cơn ngái ngủ của mùa thu – dài lê thê
Đêm cuối ở Santa Ana
thời gian bấy giờ vào khoảng đầu thế kỉ- tất nhiên- tôi ngồi lọt thỏm giữa nhiều tiếng cười- nói (to tiếng) tiếng cụng ly- tiếng ghế kéo- xô- phải tỉnh tuồng ghê gớm mới nhận ra tiếng đàn thùng của phi khanh chơi giống hệt tiếng đàn bá nhỡ…
tửng tưng. đọc một bài tưng tửng
thằng con mang hia đội mũ
tôi đứng lên chào ông cụ
hóa ra cu tí nhà mình
định chơi trò lấp cả vú
bên ngoài tháng mười và nụ cười quỉ ám
tôi dư thước tấc
ngoài dự kiến của lão chủ nhà hòm
con ruồi bay vo ve trên đống phẩn
lăng kính của nó không phân biệt được
Băng đường rừng ♦ Những phép thử
ngoảnh mặt
lời vụt bóng câu
võng đưa sóng vỗ
cội triền sừng sững vờn mây
Những mảnh rời (16-40)
Câu chuyện buổi sáng
ẩn dụ trong một miếng bánh
ném bạn qua cửa sổ và chạy
muộn giờ làm và nghẹn ứ trên đường
Prelude tháng Chín
Nơi chúng ta ngồi, những con bướm từ ảo ảnh đập cánh
suốt một chặng bay dài ánh sáng thức dậy
đoàn người hát thánh ca trên con đường phủ đầy tai nạn
những mái tóc rậm rạp trở lại, dấu hiệu của bí tích mùa Thu
Đánh dấu vĩnh hằng
người ta sẽ ngẩng lên nhật nguyệt
chiếc bóng sẽ in hình vĩnh cửu
trong mái nhà anh
im lặng
trong lặng im đen tối của tôi
em là tiếng nói ngoại lai loan báo thời tiết bên ngoài chuồng trại
là nhà bất đồng tự họa riêng con đường và lên những kế hoạch đi xa
Điện Thoại Câm
Tiếng gõ nhẹ
tôi đưa tay nhặt nó đưa lên sát trái tim
lắng nghe bên kia
từ nỗi tận cùng mê sảng
Mở cửa trong lặng thinh
Tôi biết tưởng tượng
ngồi lên dòng sông nơi buổi chiều trời tù mù
Tay bác sĩ mắt nhìn vò vào đôi mắt kẻ xa lạ trừ kẻ mù chữ
Viết ngắn ngày 03
đi lên từ mặt nước, giấc ngủ của những chiếc ghe chở đá, mùa Thu ở quanh đây, người đàn bà tím lên trong mắt lá, qua những rẫy mía đầy cá bơi trên ngọn, vảy cá bạc khổng lồ lấp lánh, đường bay của bóng đêm lụi tàn, hãy nghĩ về nơi này, thị trấn được khơi gợi nhỏ bé
tiếng ♦ nờ nờ
qua cầu. gõ sắt leng keng
gõ nghe mệt nghỉ tắt đèn chợ hôm
mai nghe huyện lỵ nắng tràn
tiếng sắt hòa với tiếng ràng của cây
khi chia tay mùa hè
lấy chút mùa hè bỏ vô chai
giữ gìn ngày tháng kẻo tàn phai
nghe như hơi ấm tràn da thịt
bàn tay tìm lấy nắng sợi dài
Chòng chành giữa những cơn mưa
một hạt mưa nông nổi
rơi lạc lối
không chảy về suối
không chảy về sông
Mannequin trong cửa hàng bách hóa
Đêm tịch liêu rũ mình lên những cánh lưu lạc
người khách cuối cùng tiễn chân cửa hàng bách hóa
dưới ánh trăng úa nhàu
chàng mannequin đứng đợi
Triển lãm những giọt nước mắt
Hắn xin về một giọt nước mắt căng tròn
và long lanh nhất trong những giọt nước mắt nơi cuộc triển lãm ấy
Đem phân tích
Đi tìm một chút gió ♦ Cuối đường dây giăng
chúng ta mỗi ngày
vẫn bị buộc đi trên những sợi dây họ giăng
nhưng chẳng nghe ai bảo chúng ta đang làm xiếc
một ngày tồi tệ
có thể đầu tôi sẽ được cạo
và hai con mắt đi giày bốt
phổi của tôi bị nhồi nhét dưới cái bụng phình to
những giọng nói như tấm bia đỡ đạn
Cái chết của một bài thơ
Tôi viết một bài thơ lên giữa ban ngày
khi nhìn thấy sĩ diện của những con người cần biện luận
cho hạn sử dụng trên cái nhãn hiệu của mình
cửa hàng lưu niệm
để thiếp đi, hắn phải nuốt viên thần dược bào chế từ tội ác hoàn hảo
gió ngừng thổi trên ngọn sóng sơn màu đỏ rực
tương lai còn quá xa
chứng hoang tưởng thì gần
Nhậu ♦ Lý con sáo
Quê tôi!
Nơi súng gươm và danh từ được in chìm trên trán
Trẻ em sinh ra để nhập cuộc
Với lừa phỉnh

Bình Luận mới