Bài thuộc thể loại: Thơ
Nhìn qua mặt nạ
những tổ kiến đen đã bỏ đi khỏi gốc sồi già
như thị trấn vừa di tản
một nơi bắt đầu bị bỏ hoang
bắt đầu của những dấu hiệu thời suy tàn
Tưởng như là mùa thu
Không có mùa thu ở phương nam
Trời vẫn đẹp
Mây chiều vẫn dịu dàng
Vẫn có những người yêu nhau như thuở xưa
Sống chết
nhiều bàn chân liêu xiêu
ai cũng tưởng đang đi trên dây thừng căng thẳng
trò mộng du dị thường
mà tôi thấy từng đêm trên vách
chuyện đứa trẻ con cập kề sáu mươi tuổi
tôi ngồi nhấp chén rượu
chợt nghe ra tiếng thở dài mẹ tôi
từng đêm vẫn lo cho đứa con:
“người con trai gần 60 tuổi”
hận. và thèm ♦ liu riu
từ ngày bỏ áo vô quần
bỗng nghe đi đứng thập phần nghiêm trang
một bữa thử ra khỏi hàng
giật mình. chim nhỏ ra ràng kêu thương
Đi giữa Cali mắc mớ chi Sài gòn, thất thủ
Ngựa dừng, ngã chúi chân người
Dè thân đối kháng, ngậm ngùi qua truông
Bình minh ngừ đỏ ai buông
Nhừ đêm khát nắng, tháng ngày lấm lem
Nửa cái tương tư
đưa nhau đi nửa dặm đường
đánh rơi hai nửa cái tương tư buồn
lơ ngơ như suối đầu nguồn
ầm ào như lũ quét cuồng rừng sâu
Các chòm râu trên mây
chúng ta vẫn luôn tự hào nhìn đời qua kính viễn vọng
là lúc lũ chữ ngồi lại cùng săm soi vết đen mặt trời
Hai đứa chúng ta
Chúng ta đã già đến mức yếu ớt
Chúng ta không thể ngoại tình một cách thông dụng
Chúng ta ngoại tình mà không làm tình
Chúng ta đâm thọt ruột gan nhau
mãi võ sơn đông
giơ hai tay lên trời
– tôi lắng nghe
cô đọc từng trang tự truyện đời cô
một cách mạch lạc- khúc chiết
Cái mặt nạ
Mỗi người tự vẽ chính mình
khác biệt méo mó
chân dung nguệch ngoạc vòng
đôi mắt lấp ló sợ hãi
Em chôn tôi trong thế ngồi chò hỏ
Trên đồi vọng cảnh
Có một ngôi mộ chỉ đề ngày mất
Tôi làm bạn với nó trong tư thế ngồi chò hỏ
Những mùa hạ trôi qua
Cách tiếp cận ♦ Những. con. chữ. cứ. rớt. giọt ♦ Đám cưới. trong phim câm
mặc kệ tân giai nhân
váy cưới bất ngờ tốc cao cơn gió giật
phiên bản marylin gượng gạo
nốt ruồi đa nhân cách thâm tím
Đêm Đơn Dương
Em nghe thấy chăng
Những đêm hoang vu gió lóc thịt xương
Dưới một cành thông buốt nhọn ở Đơn Dương
Anh đứng ngây mình trong nỗi tự sát và yêu em
mai về nằm xuống trên hư không
đôi chân mỏi mệt
ngồi xuống trên hư không
bên kia màn đêm đen là áng sáng trắng, sự tráo trở của thời gian
Mèo Chợ ♦ Luân Hồi
Vỡ òa theo nắng lên nhanh
nhập nhòe nhân ảnh trắng vành mây trôi
Hoàng hôn đỏ ối màu trời
Đếm bao nhiêu giọt luân hồi vào đêm
Một dàn dựng kịch- hoàn hảo
Okay- sàn diễn dựng dàn ngay giữa thủ đô
bắt đầu “cha bảo dàn dựng thì không sập”*
phần đầu- nơi não bộ được chia hai bên
bên phải tuyền những từ đời thường
Ngọn gió la đà
Dấu hiệu miễn phí trong nền văn minh của chúng tôi
là gió
chúng chuyển động liên tục
tôi thấy sự tự do
nhìn. từ bên ngoài
ở giữa
đêm lấn dần qua ngày mai
người vẫn ngồi canh biên độ
cầu nuốt sông sông nuốt cầu
có chút gì rưng rức giữa mưa
Vũng nhìn di cư
Tôi ngồi vẽ một bản thảo màu xanh
những chiếc lá chết cười nhạo tôi
về giấc ngủ thiếu mặt trăng, một đôi tay mờ
và cảm giác của một sự mỏi chân
Chiều thứ 7
chiều thứ 7, tôi và kim đồng hồ giẫm lên nhau
phin cà phê nhỏ những giọt không màu
tôi – loài máu trắng
đêm & ý tưởng đột biến
những ngôn từ xám
tạo hình hài lịch sử dị bản trong vỏ bọc của đêm
đi về phía quá khứ
thuyết trình chứng minh nỗi sợ hãi đã đến với lửa

Bình Luận mới