chiều
ngó xuống nhìn tôi
từ phương thẳng đứng
tôi ngước nhìn lên
chiếc lá xoắn xít
rơi niềm hoài vọng sót lại
springfield
từng vạt đồi cỏ mượt
chạy như rượt đuổi nhau
thấp thoáng giọng cười joanna
ánh mắt phía sau bức tường rêu loang lổ
thoắt giật mình nghe
tiếng chiều
rơi
thật khẽ
hơn cả chiếc lá khô
thật khẽ
như chẳng muốn làm kinh động
bất cứ một ai
ngoài xa kia
những bước chân ai
bỏ quên
dưới bóng nắng nhạt
chiều
cạy nhẹ lên từng nụ cười thơ dại
như từ chỗ của chiều
các đoàn người từng vượt qua đây
springfield
bên kia vạt đồi đầy sương khói
chẳng biết còn bóng ai hôm qua
ngọn bạch lạp cháy leo lét trên bàn
từng mảnh linh hồn trai trẻ đầy kỳ vọng nhất
vụt băng qua chỗ mặt trời sắp tắt
bỗng chạnh thương
chiều . . .
.