Văn chương sẽ trở thành ký ức sống động của một quốc gia.
—Aleksandr Solzhenitsyn
Tôi không chắc
Tước lột hết ký ức tôi làm sao
Làm sao biết sẽ sống
Tôi không dám chắc
Rồi những giấc mơ sẽ bỏ đi
Hay là chết
Những giấc mơ tôi toàn
Không cây đa cũng bến đò
Không trăng cũng võng đưa ù ơ
Trường xưa
Và dĩ nhiên là có em ở trong đó
Tóc huyền mắt đen áo trắng chứ
Mà thôi dù sao tối nay
Tôi sẽ thắp hai ngọn nến
Cho đêm mùa đông
Bàn ăn chỉ có hai người
Tôi và em
Và hai nhánh hoa dạ hương
Quấn đem theo kỷ niệm . . .
Christmas 2013
.