Cảm đề ý và lời bài thơ "Đánh Trống" của Tạ Duy Bình
http://damau.org/archives/21460#respond
người ngồi đánh trống trong im lặng
nghe tiếng thời gian lãng đãng phai
rồi tự dưng như sớm quyến luyến
men sắc hương say xuân lắng ngày
có người đánh trống trong nỗi nhớ
ký ức rung rinh rụng cội nguồn
rồi bỗng dưng lặng hai bờ nối
ngưng chập sao còn nghe âm vang
người ngồi đánh trống trông con lớn
thay tiếng thời gian lắng bặt im
hốt nhiên hoan ngộ còn vơi mất
thâm tạ ân tình đêm em yên
người khua tang trống khua khắc nhớ
tiếng nấc con ngây đã quá đêm
ai cho bú thét giùm thơ dại
vợ hiền mơ trở giấc canh điềm
nàng đem tiếng trống vào trang sách
gối gấm thay nằm giấc ngủ thơ
ai bấp bông tình bằng có cái
hình như là con nhện giăng tơ
người mang nhịp trống vào hơi thở
chập chồng như mấy dặm sơn câu
nghe vang xa thúc hồi trống giục
sóng ngũ liên ngược bến giang đầu
em vọng tình nhân xang dạ cổ
hoài lang còn sáu khắc năm canh
trống điểm thanh tầm đêm nhỏ nguyệt
hỏi lòng sao trường đoạn cho đành
chàng đeo hội trống khắc lên núi
gom lá phong về gió bảo rừng
lấp kín hội thề sâu huyệt động
trầm niên người mở lệ rưng rưng
.