ma gặm
tía má sanh tôi
lăn lóc trên đồi văn tự
đồi tròn. nhẵn thín
O Ô Ơ
mấy cái ô cái móc bị kẻ thù lận lưng
như những tấm bia tới hồi bão chướng
quật xuống hồ sâu
phương chi hồ thông dâm loạn thạch
đẻ một bầy ma dơi kỳ quặc
[hút máu chuyện thường]
chẳng cần lén lút
ma công cộng chường mặt ban ngày
nhai hết chữ
khiến đồi
trọc
lóc
lần cuối
nhớ tiếng kèn thúc quân
người ngồi trên ghế thổi ngược
bài vong trận
thời bạo
ông Ngu Yên đặt câu hỏi
làm thế nào để giết một thi sĩ
kẻ loạn nói: thì cứ cho nó một phát súng
là xong ngay
thi sĩ đến với đời*
và quỵ xuống giữa đời**
những tràng hoa biệt tăm
*NY
**HXS