Trang chính » Sáng Tác, Thơ Email bài này

 

 

đường cong của núi đồi
đường cười thục nữ
cây lá muôn xưa phiêu sinh đất trời
ngụm cô đơn nuốt về cố thổ
những hạt chim na
hạt rơi vãi xuống đất bầm chương ký sự
mỗi một nhón gót giao châu
mỗi mỗi đau lòng khách trú
bạn ơi cứ khơi mở
ta nén.  đè
mình
nốt cao nốt chùng đu dây sinh ký
bắc cầu hải đảo
dăm cánh chim lượn lờ
kìn kịt bãi diều đen triệt vũ
màu đen màu đen ôi mắt xung phong
một ngàn ngày lũ kiến hôi di cư về đất trũng thấp
nước cứ đội đầu mấp mé
chúng ta cứ mãi mon men
bon chen theo đường mật ngọt
mà rồi ong bướm chập chờn loay hoay
tới độ

kho tàng loang ra giữa đàng vô cảm
gạch cứng chòi cao
vụn vải đen trùm đầu du thủ
chiếc máy chém đã han rỉ trên tường thành cô liêu
gã đao phủ vô nghề ngồi chuốt những sợi râu bén
râu cắm rễ làm nên cuộc tao phùng
những kẻ đối đầu xa lạ
con quạ kêu khan trên ngọn cao
tiếc buổi diều hâu đầm đùn mộng xớt
đừng rơi xuống trên bờ ngâu ngoạn kề kẻ xấu xí
mũi khoằm xuống ăn người
người xấu xí lề mề tuyên xưng
buổi lên đường ai oán

[ sinhsinh  vạn vật sôi sinh mình ta chậm lụt đi với hình đường rẽ chân chim hót tiếng nhu mì trên cành độ lượng trên từ bi nhánh về đời ai gốc trổ hoang tê mây rợp phù lưu mấy cánh hạt lệ chùng rưng rưng giọt sương não nề mai côi hàng xứ mịt mùng ôi cửa nam san ]

bạn chuộng những câu thơ dài thở tràng giang đại hải
ta gợn sóng hồ lăn tăn quẫy gọi đồng tân ba hồi đá sỏi
chìm lỉm ngân nga
viên ngói ném loang loáng
ôi tiếng chiều khơi mộ vết thương dìm
cú rúc trên đầu trại oán
những phiên rượu hù huờ theo lóng tàn khói dụi
dúi đầu vào mắt
dụi tóc vào hồn
sáng.  lên đài mấy chặng hoa ngôn
rồi đời cũng sử mình cực lạc
lúc ngấm ngầm mới biết
đau

bầu trời có quy ước riêng cho những kẻ không nhà
tuyết giá thu đông chưa hề giải giáp
mà người đã ngồi lọt thỏm tâm thần
chuyến xe.  những chuyến đi đốt hằng hà nhiên liệu trên thổ phồn
nón quai sùm sụp
mặt người đâu nhau trên quảng trường không
và người điên xả súng

những phát đạn.  những câu liêm
bắn nã khoèo móc cơn bệnh gà nơi mụ xứ
bọn trẻ trù trừ sốt xuất huyết
có hề chi những kẻ xưng tên
lắm kẻ ngước mặt lên hằng hằng
và cái rác vẫn nằm dưới đất
sâu bọ lúc nhúc trên món hàng chiều thiu thỉu
của mẹ.  truyền nhiễm em
và của bàu đoàn hung khí
sẽ không còn một chiếc đinh ốc nào
trên khuôn tượng gỗ già vai vế
buổi sau cùng đưa tang

8 décembre 2012

 

 

 

.

bài đã đăng của Hoàng Xuân Sơn

Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc.
Đăng nhập | Entries (RSS) | Comments (RSS)