Bài thuộc thể loại: Thơ
Một lần một
Ngẫu nhiên mà họ tới, ngã lưng vào bức tường
dưới ánh đèn chụp nhỏ vừa đủ sáng để là chứng thực đêm
tuần tự, yên lặng, trong trật tự.
10 bài lục bát
Chiều ni phố bỗng tồng ngồng
đường lấc cấc gọi nghênh ngông ngồi nhìn
người người dột bóng lặng thinh
một cơn mưa ngớt rộng rinh phố về
the company
công ty bọn chúng phát chế ra ánh sáng nhiễu loạn
sáng láng mặt bợm tối tăm mặt người
tài khoản lân tinh đụn đài kê không xuể
cuộc đấu đá vẫn thập thò bên dưới
Chiều tháng Chạp đọc Cựu Ước
ngày em bĩu môi miệt khinh
tôi tự hỏi phải chăng Chúa Trời đã làm nên cái ác?
Babel và giấc mơ trở lại địa đàng
đã vỡ tan ngày ta không còn hiểu được lời nhau
người buôn ngựa ở quảng trường Tahir
đả đảo những thằng mặt đen những thằng mặt trắng những thằng mặt xanh luôn mưu toan mượn tay thần thánh để bày ra những cuộc đỏ đen luôn mang những tên gọi thiêng liêng như thể là được nói ra từ cửa miệng thần thánh, đả đảo cường quyền và bạo lực…
ngẫu hứng vẽ tranh
phác họa chân dung quyền lực
những con mắt thú trợn trừng nhìn tôi
thêm màu đỏ máu nóng hổi
ứa ra từ miệng nhếch môi mỉm cười
Đêm, tỏ tình
Đêm đứng gọi, ngày cũng đứng
Tôi thấy gió chiều sóng dựng
Biểu tình khó lường chận đứng
Ém qua lòng, bứng dửng dưng
Bài thơ đầu năm
Rằng thì là hai ngàn mười lăm
Người giết người rộn rịp rì rầm
Cuồng tín cuồng dâm bầy chủ nghĩa
Bạo quyền bạo lực lũ vô tâm
Và mùa đông nằm sấp
khi loài ngỗng trời rời về phía Nam
chúng sải đôi cánh trên hình chữ V
không phải là một sáng chế về sự hoàn hảo trong thế giới
natural ♦ ‘nhìn cây thấy rừng’
đèn xếp boule dogue
nếp gấp da bụng người
mỗi mỗi niềm thống khoái
kèn cựa khổ đau
Kiếp thương hồ
Vàm sông nước chảy xiết
Bên lở bên bồi mê mải
Dập dềnh lục bình
Nở bông tim tím
Sấp Lê Ba
Nào hết cái chân trái (vô bổ) qua
cái chân phải
chúng vẫn chưa thấu thị nổi
về jazz lẫm liệt
Một buổi chiều chờ mưa ♦ Làm công chức
Có những cơn mưa vô cùng mong đợi
gội rửa cuộc đời
Những ngày nghỉ cuối tuần của nhân loại
trong buổi chiều chờ mưa
như mọi ngày
buổi sáng không đầy một gánh an vui
lò dò những bước chân tuyết
kính mù. và liêu xiêu cỗ gió
nài xe đi quanh vạn nẻo luân hồi
nhật ký thời gian (một – mười lăm)
khi những dấu vết của lửa
nước còn rớt lại
trong ly ruợu lưu niên thầm thì gió
cát
bước chân người ngất ngưởng trên chiếc roi thời gian
quất nhịp nhàng vào tàng thức bí mật của hư vô
Je Suis Charlie. Nous Sommes Charlie.
Ngày 11 tháng 1 năm 2015, hơn bốn mươi lãnh tụ, hơn một triệu ba người, tay trong tay, bước đi lúc ba giờ trưa, trong thành phố Paris, bảo vệ quyền tự do báo chí Charlie Hebdo, “Je Suis Charlie,” bảo vệ nạn nhân khủng bố “Je Suis Ahmed.”
Trò chuyện với lũ chữ quốc ngữ
mộng thấy chuyến xe ngựa trong sương sớm gõ “lộp cộp
lộp cộp . . .” xuống mặt đường- chốc chốc vang tiếng rao “giác hơi nào . . .” chậm rãi- chậm rãi
Đêm. cành khô
lúc nàng vừa cạy bật đêm ra
giấc mớ ngủ văng xuống nền đất lạnh
lăn tròn vành vạnh
khúc hát bỗng vang ngoài nương rẫy
Dấu hỏi giữa hư không
Tháng Giêng long lanh trên lá cỏ
Điện Bàn kêu sương trong lũy tre
Dấu hỏi hẳn đã chìm trong mộ
Hay vẫn lang thang trên đường về?
Hoài vọng
Từ lâu anh chỉ tin vào những giấc mơ ẩn dụ
như mùa đông yêu những que diêm
lấp lánh trong những đêm buồn như cổ tích
tiếng cười cũng kẹt giữa đám đông
nghịch âm
giọt mưa đen hối hả
bức tường câm có người đàn bà ngồi dạng
em bé thò lò mũi xanh
phô bựa răng không ai ngó nghĩ
Lãng quên
một ngày tôi lãng quên tôi
thấy thằng con nít đang ngồi bắn bi
vuông sân mẹ quét phẳng lì
kế bên gốc mít rễ chi chít bò
Je suis Charlie
Âm nhạc mù lòa, cà phê tím hồng, văn chương réo rắt
Lúc ấy bọn chúng lại hiện ra
Súng trên tay, căm thù tự do trong tim, khăn bịt mặt
Sẵn sàng tặng chúng ta bài học khác

Bình Luận mới