Bài thuộc thể loại: Thơ
Lòng suối trong xanh
ôi thời gian và một đời người
anh mới nằm xuống yên nghỉ
tưởng như chưa ấm đất. mà nay
đã chín năm tưởng niệm ngày anh mất
vết mổ bunion
buổi tối cắt tôi ra thành nhiều khúc
nối lại bằng những trằn trọc, đớn đau
vết mổ ngón chân trò chuyện suốt canh thâu
nhắc nhở tôi rằng mình đang sống
Ta hơn em hai mươi tuổi
Thời gian như cây chổi quét đi rác rưởi
Ta hơn em hai mươi tuổi
Chính vì vậy mà ta có thể
Dốt hơn hai mươi năm, hoặc hơn thế nữa
Mùa đông xưng tụng
đôi môi tật nguyền ngồi thiền trên quỹ đạo đức tin
những hoang hoải mọc mầm nơi hẹn thề cằn cỗi
tiếng nói em trần truồng chỗ sâu chỗ cạn
ký ức ám khói bất ngờ phục sinh
Họ không có được cảm giác của ngày tận thế
như biển đã xâm thực cả ngàn năm cát gió
núi sẽ trôi
và câu thơ sẽ không dừng lại ở đâu đó
tự tận
Mượn ý trên chuyến đò
một ai đó đã nhặt hòn sỏi ném mạnh xuống sông
quầng nước cười ngả ngớn loang lớn dần
con quạ đực giật mình vỗ cánh bay
giấc mộng nhỏ rút đầu vào chiếc lỗ tò vò im ắng
Viết cho hoang tàn đầu năm
sài gòn
nơi tôi đặt hơi thở
nơi nhắm mắt, mở mắt
nơi cố tìm thứ tôi không đánh mất
cố tự hào về những điều không thật
Điều đáng kể ♦ Kẻ khác ♦ Hình nhân
nếu được chọn một công việc trong những ngày không có gì để làm
tôi sẽ là hình nhân rơm rạ ngoài ruộng lúa
canh giữ cho mùa màng
Aphrodite
Aphrodisias cuối thu. Mùi sữa và mùi hoa hồng như cố ấp ủ cho cổ kính không tàn phai theo năm tháng. Và tự nơi cuối trời như có ai đó đang vẫy tay về phía cổ xưa, gào thét. Aphrodite, ta cứ muốn sờ lên từng hơi thở của em, ta cứ muốn chính mắt mình nhìn thấy thịt da em.
Hiện Sinh Của Cơn Say Sống Lại
ta ngậm những nhụy hoa câm nín
thân thể cây bàng run rẩy
dưới đám mây trắng
đầu vú nàng biết mọi ngôn ngữ
Mùa hái kịch ♦ Chia tay ở K
Chúng tôi ôm nhau rất gọn
Trong cánh tay mùa thu và thì thầm những lời thừa thãi
Mà đáng ra chỉ cần một ánh mắt lặng nhìn,
ta có thể lừa được nhau
Chiếc hài đi lạc
điều gì đó đặt hoàn hảo vào con số
qua chiếc hài kia của cô gái
vào khung hình mới
làm ứng cử viên cho cuộc thi hoa hậu thế giới
Trừ ma ♦ Thiểu số chuẩn ♦ Thế hệ thứ hai
Họ đào tạo lũ trẻ thơ
cách hái trăng rằm dễ như trở bàn tay.
Tuyệt đối không chấp nhận
thứ ước mơ lè tè thấp hơn ánh sao trời.
Chuyện ghi lại trong sách
khung cửa đâu có hẹp
trên các gáy sách u sần lịch sử
từng chút vốn liếng thời gian phải è cổ mang nặng
chẳng thiếu những cuộc tháo chạy
Đêm
Đêm như thủy ngân trên mặt gương
Lóng lánh dịu dàng màu độc dược
Bóng không gian chập chờn lạnh buốt
Mơ hồ trôi tiếng nhạc đưa ma
Thơ tháng Giêng
Giọt nước mắt đã tạnh khô
Tiếng kêu than vắng lặng
Tôi tới dâng nàng
Đóa quỳ dứt một mùa ẩm ướt
Những chuyến xe đời
chẳng có gì ngoài những vòng quay
cho mặt đất gọi tên con đường
tôi nghe mùi hương của bụi
ngấm từ chiêm bao
Trồng Cây
Bạn trồng xuống một cái cây vào ngày mùng năm tết
nhưng bạn biết mình sẽ chết
trước khi cái cây trở thành cổ thụ
như ông cụ
Thanh lý ♦ Thế chấp
Chiếc áo len hai chục ngàn
Cái quần dù 18 cái túi hơn năm chục
Giá vòng hoa viếng bằng 1/10 chậu vạn thọ bên đường
Mười bức hình lãnh tụ chắc chỉ bằng cái bánh chưng
nói sau ngày 8 tháng 3
sau lưng đàn ông . . .
vẫn rất thường đàn bà ẩn hiện
. . .
còn sau lưng đàn bà là gì?
hồ như
lúc đá nhìn sắc mặt nghiêng
những dòng tơ buổi chiều chạm thấu đáy
gương xanh. và nỗi buồn con nước mênh mang tư lự
Sa Pa – cuộ;̣c gặp gỡ im lặng
Sa Pa vang tiếng kèn môi
/lạnh buốt nỗi cô đơn/cảnh vật đông cứng
Trải rộng ra
Niềm bí ẩn nguyên sơ cuộc sống

Bình Luận mới