tôi cần gì ở nơi đây
sự xô bồ hằng ngày
khói bụi
lổn nhổn những đường ngang ngõ hẹp
những tan tầm đèn đỏ
xe cộ va quẹt
chửi rủa nghiến răng
sống
tôi cần gì nơi mảnh đất mỗi ngày giam hãm trí tâm, sức lực
tôi cần gì cho sự chết
dần mòn
sài gòn
nơi tôi đặt hơi thở
nơi nhắm mắt, mở mắt
nơi cố tìm thứ tôi không đánh mất
cố tự hào về những điều không thật
tôi cần gì ở đây
hoài niệm gì quá khứ
đau xót gì hoang tàn
gánh vác gì điều tôi chưa một lần chạm tới
sài gòn xốc nổi
sài gòn bao dung
sài gòn âm thầm
đưa
đón
những bàn chân
những con người
vô cảm
tôi có gì nơi đây
những con đường lặng im đi qua thời cuộc
những ngôi nhà cửa then cài kín
đá hoa, ngói cũ, dàn dây leo phủ
che nỗi đau sau bức tường rêu
tôi chả còn gì để nhớ
hay khóc thương
những cây cầu khoác lên mình sự lố lăng phù phiếm
những hàng cây chỉ còn là kỉ niệm
tôi đành xé cho sài gòn mảnh khăn sô
đốt cho sài gòn nén trầm nơi gốc cổ thụ trên đường duy tân cũ
trả lại những gì tôi không thể có
và khung cửa chiều nay
điếu thuốc tàn trên tay
rát buốt.
sài gòn
phủ trắng chiều thương tiếc!
góc đường yên đổ
quán cafe hẹp
tôi nhìn thấy sài gòn
giãy chết.
.