Bài thuộc thể loại: Thơ
lưng chừng. trang
và tiếng hú cao tần
những chuyến xe nựng nề cơn ngủ
anh thấy mình bay lên
cùng ngọn cước
mùa này lau đã trắng ngàn bội thu
đã dần im lặng ♦ sáng. thức. giấc
u mê màu đen giả tạo
nỗi buồn hư cấu rã rời
bài thơ mùa xuân của chúng ta
trượt chân chết đuối trong vũng đen
Bởi vì yêu em
Bởi vì em, giữa vườn hoa rực rỡ
Anh nhói đau trong hơi thở mùa xuân
Khuôn mặt, bàn tay em, đã quên dần
Quên cảm giác khi đôi môi khẽ chạm
Sáu Tám Nguyên Xuân
Xin chào nhau giữa con đường
Trời xanh phía trước mây hường phía sau
Nguyên Xuân là buổi sơ đầu
Nguyên âm trổ nụ bên cầu í a!!!
Tôi ca ngợi tổ tiên tôi
buổi chưa có ngọn lửa của trí tuệ Người cũng hồn nhiên như mây trên trời
tôi mường tượng một ngày mùa thu
Người ngồi nhìn đám lá hồn nhiên rụng khỏi cành cây và những đám mây trên trời thì chẳng tỏ chút luyến tiếc nào khi không còn nhìn thấy bầu trời mùa hạ trong sáng
Bạn về bên phố xưa mười bốn năm…
ôi những trưa B’lao vắng vẻ, nơi căn nhà
có phòng bạn trọ, chim vào làm tổ
vỏ bao thuốc chất đống đêm về ra chơi
billard ngoài con đường lộ. tiệm có ngọn đèn
manchon chao, hay những đêm Dran âm u
Một chút tường vy
gian nhà lát sàn gỗ
mùi của hầm rượu
ngon
như mùi ngái ngủ của môi người tình
ta rót em
Mày biết tao biết
chỉ tưởng tượng được tạc
tượng tôi suýt tự vẫn
và- hễ lén nhìn tượng
người phi thường với dáng
Đợi Chờ Và Thất Lạc
tôi đang dự- sẽ làm cuốn phim
với cái nhan bên trên
mời lưu đức hòa thủ vai chính
Chiếc máy tính bảng bị hết pin ♦ Câu chuyện của tiếng cười
Những đứa trẻ trong giấc mơ
từ chối đọc, vẽ để chạy
giữa cánh đồng có mùi cỏ ngái
phía sau màn hình chiếc máy tính bảng bị hết pin
Chỗ ngồi
Một âm xanh vỡ sóng
Một thinh không trong tay
Ướp hương đóa bông ngày
Bông đêm vừa thức dậy
Cứ đi. cho hết buổi chiều
từ trong nhà thờ vừa tan lễ
con rắn cố ngúc ngoắc đầu dưới chân mẹ Maria
rất may chẳng phải giống lục đuôi đỏ
giống gì thì giống
Lại Con Ruồi
Nếu bắt buộc phải chọn uống giữa một chai nước sạch có ruồi và một chai THP không ruồi
bạn chọn chai không ruồi?
bạn là một thằng ngu!
Tiếng đêm đàn bà
giọng nói em vuốt ve từng gương mặt ẩn dụ
và trôi đi trong tênh hênh những ký tự dậy thì
em trói tuổi căng tròn qua từng ô cửa lập phương
cả phía trên phía dưới
Tháng Giêng tròn hội
chùm tia nắng phản xạ
soi mói
quá khứ hiện tại tương lai
chuỗi dài vinh quang khốn khó
đọc lại thanh tâm tuyền qua EE
nhà xanh treo nóc. vườn. miếu đình
chùa khảm cong viền
ngón tay móc chùm hậu diện
khuôn mặt nữ. khánh tận điềm nhiên
Biển chiều
là người đàn bà tìm về kết cục
tôi đang đứng kề bên cái vạch nhỏ xíu
của thủy chung và phản trắc, của tan vỡ và hy vọng, của hằn thù
và tha thứ
Đọc Sử
ở sông đáy không hề có lục bình
hỏi ông cố nội “vậy chứ
thơ phú có lập được thân?”
ông cố nội đáp- cũng thế thôi
Những kẻ phá hoại
Chúng tiếp tục phá, những kẻ ba hoa
Đầu tiên: một cánh cửa
Sau đó: một ngôi nhà
Chúng mang ngôi nhà không có cửa đi qua
Tôi là thân gỗ. Và tôi phải chết
hàng trăm năm đứng im lìm chẳng nói
nhìn dâu bể can qua
bỗng một sớm ngã lăn quay chết tốt
chẳng kịp lời trăn trối
Thời thuộc địa
Không được chết ngày hôm nay
Anh còn nợ thuế.
Anh còn để mũi súng của ta lùa,
Vào nhà thờ anh còn co ro, ngơ ngác.

Bình Luận mới