Bài thuộc thể loại: Thơ
KHÚC CA BI THIẾT CỦA MỘT KẺ CÔ ĐỘC
có phải là khải thị của đêm
ta đọc thấy trong sự chần chừ của ánh mặt trời
buổi sớm mai đến muộn
rừng cây như không còn muốn nghe tiếng hát gượng gạo của chim
cơ(o)n sốt
người vợ lên cơn sốt
đất trời người ngợm lạ lẫm vô chừng
chuyện nhà cửa lúc nào cũng tối mắt
chuyện cơm áo đời đời mãi tất bật
chán
chán ngấy
ngày mai tôi sẽ không vào sở nữa
gặp boss mỗi ngày phát chán
bộ mặt lúc nào cũng đỏ như con gà trống chọi
sáu-tám vô căn
nguồn cơn điên dựng ngụ ngôn
thịt da che đậy càn khôn rậm rì
giọt đêm thè lưỡi man di
hồn trăng ngửa mặt nhu mì thất thân
ngày mất của phố
trong lìm kìm phố nắng
thấy mình ở quãng trưa
một tiếng thiều rất ngắn
một chuyến xe mới vừa
Trong trang sách viết về sự rơi
và trên tường ngôi nhà ảo hình tháng tư
bàn tay phụ nữ bất chợt rơi thõng xuống nửa lừng
từ giữa guồng quay của chiếc quạt trần
những cánh quạt dính đầy máu
biên niên tân hồng hoang
cắt cúp kêu la
chôn sống tiếng người
lịch sử còng queo tím tái
xô bộ nhớ xuống hố sâu chìm lặng
Từng cái một
điều gì sẽ xảy ra với một cái đầu không có ổ cắm điện hay một con voi đủng đỉnh đi qua thành phố?
mỗi ngày thức dậy phải nằm bẹp xuống sàn…
Bây giờ đêm gần tới ♦ Nhật ký của vua
Thành phố già nua
run lên bần bật tiếng còi cảnh sát
xô vào tôi một gái điếm đang tháo chạy trên đường,
còn kịp liếc mắt đưa tình…
Cuối tuyết
Sớm nay ngắm một bức tranh
Màu rêu rướm huyết sắc xanh ngân dài
Thời gian xõa tóc ngang vai
Chảy xuôi ký ức một vài chân dung
Căn Phòng Thất Tán ♦ Đêm Ở Biển
Hôm qua đi ngang đường Nguyễn Văn Thoại
Tôi thấy căn phòng những ngày cuối cùng
Những khuôn mặt ngác ngơ thất tán
Sài Gòn giờ phút lâm chung
Thời gian sẽ giật mình và rơi
lời đe búa lời xiềng xích lời giọt máu rỉ rên
và những cái choàng ôm sợ hãi
lặng im và đừng cự cãi
thời gian sẽ giật mình và rơi
Ối a
đêm vỡ ra một vài khoảng trống
người đàn bà nhầm lẫn con búp bê trên tay là hài nhi
nói cười điên dại
bằng vô ngôn của cơn đau
Tôi Chỉ Ngồi Đó Và Im Lặng Nói
tôi hót lên lời đau khổ của lũ chim chiều
tiếng hát im lặng của tâm hồn tôi
như ai vừa đi ngang rồi khuất bóng
để lại tiếng động của bàn chân trong vũng nước
Đợi và Chờ… ♦ Hy Vọng và Thất Vọng…
Như cây mọc, nó chờ đợi gì? Bốn mùa hay mưa nắng? Những lập lại cần gì phải chờ. Những thói quen cần gì phải đợi. Những luân hồi không ý nghĩa xanh tươi. Nó chờ đợi gì? – Một đàn chim từ phương xa, bất chợt đậu lên cành kể lể.
family feud ♦ “xây xẩm sau khi xỉn”
bộ tộc ơi bộ tộc
những túp lều hụp nắng chan mưa
đừng có hãnh diện tôi họ này họ nọ
họ nào cũng nát như tương
Hai người
Đã từ lâu rồi
chỉ còn lại trong anh khoảng đen vô tận
đã từ lâu rồi
chị nhìn mọi điều với ánh nhìn hơi khép lại
Sầu sáu-tám. Một hai người
Tám năm. Tình của lỡ làng
Xô nhau gieo động bàng hoàng trưa nay
Phút nào hạnh phúc thơ ngây
Phút nào rét buốt run đầy hờn căm
Tôi là bóng đèn tròn
Nằm ngủ tôi cởi ra mọi thứ
Trên dưới thân hình nở ra hai quả trứng pha lê
Nó như hai viên đá âm dương chói lòa da thịt
hiện nguyên tế bào li ti chúng hỏi nhau về một dấu chấm…
còng đầu ♦ không chạm đáy
Ngôn ngữ dễ sợ hơn một bàn tay hơn một ánh mắt
dễ sợ hơn mũi tên hòn đạn
nó xuất hiện
là
Ngôi nhà
tháng tư nắng
con đường nắng
sao ta ngồi quán cà phê lâu thế
ngồi ngó ngôi nhà xưa
ngồi ngó tháng ngày qua
Những Mảnh Vỡ Siêu Linh
Đừng hỏi sao tôi không gõ cửa tiểu thuyết khóc cười diễm tình
“Anh bây giờ không còn quan trọng”, câu nói nào tôi viết giữa bình minh
Viết cho nơi tôi thuộc về
Góc trở về của tuổi thanh xuân
khắc vội trên thanh gỗ nâu vàng mệt mỏi
tách cafe sớm hôm
tách trà chiều
ly rượu vang đêm tối

Bình Luận mới