Bài thuộc thể loại: Thơ
Gia Sản Tình Yêu
cánh hoa mỏng lặng lẽ rời bỏ thân thể
những ngón tay đến dòng suối ngọt
nằm trần trụi dưới ánh nắng xa xăm khao khát
giọt rượu vang tận cùng tan vào hồn cốc
Điệu cóc
cóc- cất ca chim rừng rút hết vào ổ
cầu vồng liệng phấp phới bảy con trời giả ngươi
mùi old (hương cũ) ai thả lỏng quanh cổ
quấn màu sắc thương buôn lận lưng độc cơ khổ
trước khi nhìn thấy ♦ thờ ơ của biểu cảm ♦ lá
mùa này những bọng cây
đứng tô hô gió lạnh
ruột rút từ kinh thiên những năm trường lấp lóa
tường vôi khai đá vữa
Những bức tường thành ♦ Với chai rượu trên tay
Với chai rượu trên tay, nghe
mùa thu rống trong cái đại sảnh, thấy
đàn bò đi xuyên qua kẽ lá, rất xa
dòng sông chầm chậm cháy
Lắng Nghe Tiếng Yên Lặng Của Mênh Mang
tôi đã thử trở lại yên lặng, một yên lặng không màu
không một chút gió núi hoang dại
một chút biển hà hơi vào vách đá
tôi đã thử trở lại tịch mịch
Những dòng nhật ký lặng im
Và tôi thấy từng gương mặt
núp bên những thân cây vừa bị chặt
thế giới sẽ nhìn sáng sủa hơn
khi không còn màu xanh che ánh sáng
chúng không còn nghe thấy tiếng linh hồn
Gió ♦ Người bạn
cái vỗ vai nhẹ tử tế
khuôn mặt khoảng cách dày, tối
nó nằm trong bóng đêm, dưới tán cây ngoài những căn phòng
của loài người.
Cuộc tình cuối cùng
ở đây người ta không thể viết được gì nhiều / thậm chí chỉ một dòng về sương mù / nó tan biến quá nhanh như giấc mộng dễ vỡ của cậu con trai mới lớn lại hay mộng tinh / túi cậu ta luôn rỗng / hai tay luôn thọc sâu vào hai túi quần hoàn toàn rỗng
Ngôi nhà nơi đồi thông ♦ Mùa an cư kiết hạ
Ngôi nhà ẩn mật nơi đồi thông
Ván gỗ mục nát, tơ nhện giăng đầy
Dã quỳ mọc kín phủ khắp ao nước
Lũ kỷ niệm khóc nức nở trong căn gác xép
Lời lận lưng ♦ Ngày trời đất xán lạn
chuyện kể rằng- hai bà mẹ sinh tôi
ra đời
tôi đã mang hình thù chiếc nồi đất
hai tay nắm hai trái vú
khái niện đêm #3
thời tiết nhú mầm mê sảng
những con mắt lá hoài nghi nhiệt lượng
giấc mơ loài chim linh giác
tiếng đập cánh báo mùa tuẫn nạn
tư liệu ruồi biến thái
Darwin chưa kịp thấy . . .
ruồi xanh siêu dinh dưỡng
biến-thái-người
hàng loạt
bâu và hút nghiện riêng mùi-máu-mủ
Buồn lạ hay quen ♦ Bài kết cho tháng 5
trong những ngày nóng bức tôi thường ra bờ kênh
cá trắng phơi mình nổi lềnh bềnh
đầy nước độc
con người nghĩ rằng thả chúng về cuộc sống xanh
Nghĩ về một nhà thơ
Nghĩ tưởng về một nhà thơ
Trong bóng tối
Jorge Luis Borges
Thế giới đen mở bao la
Cảm ứng bài thơ Vô Đề của Nguyễn Tôn Nhan
Sài Gòn hộc máu khôn kham
Đời tanh quá đỗi cái ngàm tử sinh
Ngã năm uống rượu một mình
Rưới trên đất lạnh chút tình ly bôi
Ngộ Khúc 5 ♦ Cho một cái chết
Đừng hèn hơn khi xây một tượng đài
Mà không phải cho nhân dân vất vả
Vì phải luôn loay hoay giảng nghĩa
Cho bàn tay áp bức hung tàn.
Chửi cho bõ ghét
những thằng hiền như cục đất
bây giờ suốt ngày lên face
cầm cục đá
sẵn sàng ném vào ai đó
Chiều Lũng Cú
Gió vờn lá đại kỳ phất phới trên cao
Trên chót vót đỉnh đồi nhìn xuống lũng thấp bên kia biên giới
Mây xám quyện hàng hàng
Vùng biên tái quạnh hương máu và nước mắt
đóng lại vách
quen với điều chớt nhả
nhưng không thể nào lân cận được
những cái loa
lời nói nhiều khi ăn vạ
Lý thuyết của nỗi buồn ♦ Thời gian không lợp đều mái phố
Chỉ là mớ lý thuyết của nỗi buồn
mô phỏng
từng đợt sóng dài
kéo những chiếc diều từ đáy đại dương
Chỗ xất bất đang
phất phơ loa quen tiếng vẹt
bắt chẹt thể diện hành quyết
người trong ngoài tủ nghe điếc bề trên

Bình Luận mới