Bài thuộc thể loại: Thơ
Ý- xâm xoàng
thấy chữ trong sương (và
sương thì đang ăn sương!)
mình nghĩ thêm ở đó
(chữ đang ăn sương!) có
nếu không thì
là loài vịt nhớ nhà sói hoang đói thơ
sóc con thèm ngôn ngữ
là loài cá nhà táng lặng lờ đi tìm lại ngôi mộ đã trầm tích
quẩn quanh bằng hai cánh tay không ngón
Ký ức không rời ♦ Bản tình ca lập lại
ngày dội vào bức tường
ảnh động
loài ma mị thức dậy sau giấc ngủ dài
mọc cánh
Giấy dán tường
cánh đồng mùa nầy chỉ còn trơ gốc rạ
người đi hun chuột đồng
chập chùng bóng trong những chai
rượu nếp ngầu đục
Năm bài thơ chữ Hán của Cao Bá Quát
Màu sóng sông cuồng bạo
Tiếng gió đêm rít dài
Mặt trời đi đâu vậy
Dân đen oán vì ai
Tưởng nhớ một mùa xa
Tiền đồn Tbone
Tôi chờ gì không biết
Thôi thì uống trà. Đùa với mũ sắt
Quay trên đầu ngón tay.
Bình minh ở hòn Đốc
Dong thuyền ra hòn Đốc
Uống đế với dân chài
Hàng dừa reo đùa gió
Biển bình yên lạ kỳ
Đêm của Führer
Hẳn từ đâu đó trong một trại điên
Hắn thoát ra và nắm chính quyền
một ấn phẩm được kéo dần lên sân khấu biện minh
cho tiếng hát của siêu hình đặt ra câu hỏi
tôi đã bay lên, như một tiếng thở dài nhẹ nhõm
chúng ta trần như cỏ dại
trên một lối mòn bỏ quên
ăn những cọng rêu xanh mưa đá
hát bài hát của bầy chim sẻ núi không thấy chân trời
Tù Nhân Trên Môi Nàng
tôi đuổi theo bóng hồng tước trên dòng sông huyền huyền
băng qua đồi ngoan cong vênh hổn hển
lõa màu hoa đượm sắc
của thân thể nàng đang rộ giao mùa
12 giờ khuya
nỗi bất an chồm dậy
quá khứ bịt mắt
dòng máu luân lưu qua trái tim bầm dập
những kẻ đã đi qua đời tôi
đã vào cuối đường hầm
Khuất
đêm suy niệm
nàng ngồi vò giấy
đốt từng căn phần vận hạn
nghe chừng xui rủi tận các nhánh cành
Ông thánh thành San Francisco
đầu năm 2015- tôi làm bài thơ
nói về các tiếng động trong đêm trường
có ảnh hưởng- như thế nào
tới tâm tính
các em mặc váy
đã dần im lặng IV
những bóng cây trần truồng nhảy múa trong ánh trăng mười sáu chảy dàn dụa trên khung tường trắng, hầm hập mùi của dung nham phún ra tràn trề, những tiếng nói bị nung chảy đổ khuôn trên bàn tay, va vào nhau bén ngọt như hơi thở của lửa, em đã sủi bọt và hòa tan như viên giảm đau…
ngôi vườn của những nấm mồ gió
chỉ có những chiếc bóng
ken dày trên con đường
dẫm cả vào nhau
thật sự không có thây ma nào ở đó
4 bài lục bát
Người thì ngoài thịt trong xương
mày thì trong thịt lộn xương ra ngoài
Người thì lưỡi nếm đắng, cay
mày thì lưỡi cõng thân mày nhớt nhao
4 bài lục bát
cháu ơi khi cháu đến trường
học điều không thật ông thương cháu nhiều
làm sao cháu biết lời điêu
Miền đất ♦ Thi sĩ của cổ tích
Không có cái thời này thì anh đã bị xuống cấp
được giao một việc hèn theo đúng sức của mình
hơn là thi sĩ rền rĩ với đạo đức nửa vời nguy hại
Buông
chiều ơi chiều cứ mềm như thế
ngọn gió nào bung bay
cô em sơn nữ tóc có kịp dài?
tắt dùm tôi tiếng ve đầu hè đổ lửa
Cháy như ngọn nến
Tôi cần gió để sống, để bay theo nửa vầng trăng kia đang mỉm cười. Tôi không cần nắng để soi mói bá tánh. Lâu nay tôi đã chán ngán cái trò những gã chuyên thọc mũi vào gầm giường thiên hạ. Cuốn sách dạy kỹ thuật làm tình từng được viết bởi kinh nghiệm của một gã bất lực.
vẫn còn trong tháng tư khúc thơ. rối
phố vẫn có thật những ngày vui
cây xanh. thời ươm mộc
giấc quán người bạn quanh năm
chiếc ghế cọ mình âu yếm
thế ngồi của kẻ dạ du
Câu Chuyện Về Cua!
trong mấy tháng đầu- sau khi có hẳn một mảng tường (facebook)
hầu như hằng ngày
tôi đều “chat” với nó
Mảnh ghi chép số 54 ♦ Đôi cánh chuồn chuồn
thật mỏng
không thể làm bạn tổn thương hơn được nữa
như những dòng chữ bị mài mòn
trong trang cuối cuốn nhật ký chưa gấp lại
Những dòng rỗng
con ruồi đã cam tâm nhảy vào chai rượu gần cạn
quyên sinh
một vai diễn khá đẹp thời nay về diệt khẩu
Bài thơ mất tích
Kiểu cười của hắn muốn nói
Điệu nói của hắn tượng trưng
Áo quần hắn vận chứng tỏ
Giày vớ hắn mang ý nghĩa…

Bình Luận mới