Bài thuộc thể loại: Thơ
xin chớ nói thêm gì
cây trụ điện đầu hẻm ra vào
vướng chân người đi có thể bứng lên và dời chỗ khác
ý đảng lòng dân chỉ cần có vậy
nhưng bao năm rồi vẫn cứ nôm na
đây hoặc đó
làm mới thân thể từ cảm xúc. Mỗi ngày, như chúng ta gấp một con hạc giấy trang hoàng gian phòng. Đó là nghệ thuật tạo ra tiếng động từ sự im lặng.
thơ. sẽ làm chuyện ấy
thơ chưa bao giờ khởi sự
để tự mãn viết riêng cho sự chết
người ta vốn tình cờ
phá vỡ trong những hạt mầm kỳ ngộ
Cho tới một trăm tuổi tôi vẫn không hiểu thơ là gì!
ngày mai về tới giáp ranh quê nguyễn du
tim còn đập dẫu chỉ ba cái
mình cũng cung tay
quấn khăn rằn
Không có gì ngoài đất
người ta chỉ bồi thường cho những gì có trên đất
vì đất là của họ
là của lần xương máu trước
và bây giờ người dân lại nằm dưới xe cày
dốc đêm
trưởng thôn bị bắn chết đêm qua
xe nhà binh GMC tụt đường dốc đỏ
đại lộ vết máu xanh la liệt xác người co quắp
biển trả người nằm ngửa mặt cười vang
nhớ hoài khanh
người em gái xa dần như trí nhớ
ngóng về đâu phôi cảnh hẹn phai nhòa
con đường câm vẫn tối mờ hôn vết
ngọc trên đồi hồn biển sóng lu loa
Đỏ
Người gõ cửa bầu trời mang bộ mặt mệt mỏi
những đám mây yếm thế bắt đầu run rẩy cho một trận đốn hạ
máu sẽ tuôn chảy suốt cơn mưa đó, trong yên tĩnh
Tôi Đã Dài Ra Từ Ngày Ấy
tôi đã dài ra từ ngày ấy
vì không thể ngắn lại được nữa
những buổi trưa cháy khét tôi cố gắng đi qua những con đường mòn
Buổi sáng với ly cà phê
mặt trời sáng tối
mang theo ngày tháng tù đày
những dạ dày tuyệt thực
đòi ánh sáng lương tâm
ta đói tự do
nghĩ về hàng cây dưới đường trong một buổi chiều mưa
những gjọt nước đọng lại như chút nước mắt thừa trong buổi chia tay của đôi tình nhân
rồi cũng bốc hơi theo gió
cũng không có gì còn nhớ
như mưa miền Nam
khái niệm đêm #5
bội thực tin thời sự hàng ngày
lũ muỗi vo ve khóc ấm ức
tại sao?
những dấu hỏi màu đen trong ngoặc kép
Brother Bảy
brother bảy- sau khi vẽ xong
lằn lằn thì quét nhà ra ma
trút hết mọi của nợ
sau / trước bàn cãi lên đầu
Những kẻ viết thuê
Những kẻ viết thuê đã đến, biên tập
vũng máu thành vườn hoa
Sát nhân thành những đấng anh hùng
chễnh chệ trên một mớ tượng đài lạc quan hết thảy.
Điều không thanh thản
khát khao trèo qua cặm cụi
biển, tên quen
chết lạ, chưa bến bờ
buồn lây đầy chợ, mỗi người chia
Bài thơ viết trước cổng trường Vạn Hạnh
Tôi trở về thăm lại trường xưa
Khuôn viên cũ đã thay lề đổi thói
Câu Duy Tuệ xoáy lòng người nhức nhối
Từng nỗi buồn thấm lạnh từng cơn
rời rạc 8
Lời kinh đêm
thiên triều vạn vạn tuế chạm giấc mơ tôi xô giạt
giọt ngã bùng khép vật vờ
lời kinh cho tình yêu như sóng lô xô
qui hoạch treo
tấm pano qui hoạch dựng lên
bầy chim sẻ tha cọng rơm cuối cùng bay biền biệt
bác nông dân đội chiếc mũ bảo hiểm
trở thành bù nhìn
chiều. hải đào đỏ. nhớ lê uyên phương
ngày đi. cây hải đào rực đỏ
trong mắt tôi. mùa rợp cánh hải âu
kêu thét đậy. triều laguna. sóng vỗ
người ơi. chiều hải đào. tôi về đâu
trong mơ hạn
nơi con sông lú ngày chan phép lạ
không có thánh. không có thần hiển lộng
chỉ có ngàn lau trắng mọc lên
sự tích của kẻ du biền
ra đi. từ giấc mơ ẩn mình
sóng khắc khoải lắm
ai dạy nhúm hạt mùa hát reo trên đồng mới?
pho tượng vụt đứng lên
quá thẫn thờ
7 Ngày Ở Bệnh Viện
Thử máu không thấy cholesterol trong máu, chỉ thấy đủ loại rượu
Thử nước tiểu không thấy đường trong nước thải, chỉ có beer
Chẳng cũng… ♦ Bức tranh Đà Lạt… ♦ Trò chơi…
Ngọn lửa hạnh phúc nhảy múa
Thiêu đốt đôi tình nhân trên giường
Cái chết đột ngột xuất hiện
Ở xa lộ, biên giới, hải đảo, nơi công sở
Bossa nova mùa hè
Những buổi chiều trôi trong vườn cây dại
dưới đám mây mặt buồn như truyện cổ
chúng ta quay quắt âm thầm phục chế im lặng
trên ngón tay anh chỉ còn niềm xa vắng
Tôi ngồi u mê trời / Trưa
thơ
chính là sự mát rượi từ vòm ngực em
ở đó khởi lên nhiều ý nghĩ vị lai
khứ hồi- sự trở lui
suồng sã úp chật mặt trời

Bình Luận mới