Bài thuộc thể loại: Thơ
Trò chuyện về những cái két ♦ Bài ca trên trận địa
Những cái két bị gấp lại
như những chiếc khăn tay và bỏ túi
Thuế càng ngày càng cao
Vì vậy ta mới có một nhóm người bất ngờ cao quý
a part of
tôi không đọc sách
tôi cứ tù mù người đi
đêm tối thật sao thơ còng khóa
tôi muốn thưa chuyện cùng cây bút
trí nhớ lọm khọm – như gã khệnh khạng từng bậc thang ọp ẹp [của rượu!]
đêm gọi tôi là tiếng gió thì thào trên khung cửa kính
là ánh đèn vàng vọt hắt từ lề đường rắn mắt quanh khu phố da màu
là vai thơm lúa chín
tóc khét mùi nhiệt đới
chuyện bây giờ mới kể
có những chuyện bây giờ mới kể
cọng rơm vàng trước lúc hóa phận tro
cũng đã xanh hàng trăm ngày cốt để
cho đòng đòng căng sữa hạt thóc no
Cối
yểm lên huyệt mộ hát miệng lưỡi
nỗi hỗn mang đeo dợm khả ố
ghìm oằn lưng ngựa hí tức tưởi
bầy chuột đồng chạy nợ thất thố
Tắm Trong Bệnh Viện hay Chùm Thơ Cho Mèo Con (MC)
Chàng từ khi vào cơn tai biến
Nằm cong…
Nàng lên đường trả nợ núi sông
(hù hù, tiếng chàng rên như tiếng cát chạy đá bay…)
Hắt nước ♦ Yêu nước ♦ Quan tài thanh xuân
kẻ giành yêu nước hơn anh
xếp anh bên cạnh
đứng coi người yêu nước
hoành hành
buổi sáng & khái niệm
những phiên bản của nỗi sợ hãi
luôn được uốn cong thành dấu hỏi
đầu ngâm vào nước màu đen kịt
chổng ngược chân lên bầu trời hình tròn
Dưới bầu trời nham hiểm
người đàn ông có khi sẽ bất lực khi không vượt qua chỉ một khúc rẽ trong đời mình. và chịu đứng yên đó nhìn người đàn bà của mình làm một cái U Turn đẹp mắt. mẹ kiếp đời chả thiếu thằng cha tự bắn vào đầu mình khi đến đúng khúc rẽ.
Bầy người hoang tưởng
Nhân loại tạo ra mọi vật. Họ muốn mọi thứ
cái ghế ngồi đến lúc phải đứng lên
giường nằm bỗng thân thể ngồi dậy miệng mở
tự tình nói nhau nghe
Bài Thơ Sớm / Muộn- Phải Kết Thúc
chúng tôi không còn nhiều thời gian
tôi không muốn ông ló mặt
thêm- một khắc nào nữa
nơi đời sống này
thức đàn bà
thức đàn bà lẩy bẩy trong em
hơ bàn tay lên cái nắng tháng tư không đủ ấm
giọt nước mắt hóa thành vương miện
đội nỗi buồn ngọn cỏ cú miên man
bụi – của giấc mơ
Giấc mơ tôi đày đọa tôi trong những âm hưởng của sự tuyệt đối. tuyệt đối yêu tuyệt đối ghét tuyệt đối vui buồn. những sự tuyệt đối leo thang trong nấc tình cảm đau đáu nỗi niềm. là oan khiên hay là chung thân vĩnh viễn?
cụ nguyễn mê bóng đá
tri túc: biết chân nào đá hay
tiện túc: tiện chân nào “sút” chân ấy
[ cũng có thể hiểu: chân nào “hỏng cẳng” chẳng làm nên trò trống gì thì
Pasternak, tháng Năm, 1960
cuộc ghé nhanh và lặng lẽ bỏ đi
nếu tín hiệu, hẳn đã lạc lệch, hãy để mộ khúc.
Thềm cửa xa, đứng yên những khối mây băng sơn, những khuấy động, suy nghĩ
những váng nước, những dấu nước, run rẩy tan vỡ
Nói với nỗi hằn học không đáng kể
quái! không sao mở mắt
bây giờ đã tám giờ
tôi lăn đại vào bộ
đồ treo trên đầu nằm
Cộng hưởng 18/4
gái gú ở đâu
khi không nhan sắc lùng kín đời du thủ
tôi chạy bộ một hồi thở dốc
vẫn thèm nhìn một bữa
Tình tang tích tịch tình tang. Thạch Sanh, sao lại giống chàng Lý Thông?
Lý Thông có bút nhưng không mực. Dùng nước dơ đậm đặc viết văn thơ. Giấy tuy trắng vẫn bốc mùi tử khí.
Ngày ngày anh em thi thố tài năng.
nhận thức trong sự tưởng tượng
mặt trời động kinh ngáp hơi thở lửa
đồng bóng đỏ mặt diễn tuồng
kịch bản bi hài dài hơi thiên niên kỷ
bất chợt vực thẳm đã được khép lại
Đời khùng
trưa kẽo kẹt cơ hồ tre nhún nhẩy
gió chùng chình là lụa lướt trời mây
chim quyên đổ não nùng đồng khô hạn
cạch lăn đùng lũ trẻ chạy lông nhông
đừng quên trạm dừng số 7
nếu giấc mơ không bỏ đi. cầu tàu số 48. chuyện ở lại với thư. nửa đoạn đường gác chim mồi. biết có còn tiếng cúc cu gù gù quyến dụ. chênh vênh núi tay gầy.

Bình Luận mới