Bài thuộc thể loại: Thơ
linh đinh nỗi buồn
cát đã hồng từ ngày được sinh ra
mượn đôi chân chạy ngược lên đồi
đuổi theo bọn trẻ đang yêu
mới hay mình quá cũ
hè về
hè về con nít của tôi
nhảy cò cò bỏ quên đôi dép cùn
góc sân dỉu dả vệt bùn
lăn quăn chiếc lá gió dùn thời gian
Khổ thân đám cháy
tưởng xuống tới đũng quần
may mà chỉ trịch lòi lỗ rốn
nó tái mặt không dám nhìn lên
sợ chứng khoán rớt tới gấu quần
Em gái chăn bò
Làm những thành trì, quân vương đổ gục
Ánh mắt em mạnh như luyện ngục
Đủ bảy tầng hành hạ sâu xa
Những kẻ muốn buông lời mê hoặc.
Đất mỡ
bướm- loài có cánh
hòng để chuyên chở niềm cô độc
lúc băng núi
các thi sĩ lỡ vận đều dùng laptop
câu / chữ nói nơi họ không cần phải được ủ
Thung lũng cửa
Từ khi buồn em trôi nhanh như gió
Đêm trăng thanh vụt qua giấc Mộng Cầm
Từ khi khuya vào Lầu Ông Hoàng trọ
Thấy êm nhu hồn Mặc Tử lặng câm
Thiên Tai
Tôi nhớ năm lớp 10 hay 11 gì đó
thằng bạn thân của tôi
trong một lần
lục tìm trong một nhà sách
Chiều thơ ca hiến dâng cho họa sĩ J. M. W. Turner
Những nhà thơ đã lần lượt lên kể câu chuyện của mình, kể câu chuyện của Turner. Những cơn bão dữ, con thuyền, mây đen, bầu trời, sấm chớp, chiến tranh, hoà bình. Cá và thân phận con người, tình yêu, quá khứ, tương lai. Tất cả đã biến thành chữ, hòa nhập vào đêm như một hiến dâng cho người thầy tài hoa của nghệ thuật tạo hình ….
Tháng Bẩy cổ điển
Những ngôi nhà đi lặng lẽ vào cơn mưa
trên bàn tay em, những vết sẹo của bóng đêm rực sáng
chúng ta trôi trên khuôn mặt của loài cây mê dại
Làm sao nghe được tiếng xanh đất trời
Chiều buông
anh bước xuống đèo
nghe ra được cái hắt hiu đời mình
Anh nằm. chật chội vô minh
No tròn con mắt
Tháng chạp chín mọng cánh diều
tôi no tròn con mắt
bám theo vòng nịt căng
khe ngực em chứa đựng nhiều điều bí ẩn
Muộn xuân buồn để
buồn để tôi cầm vô vọng
anh thôi rồi ôm chầm tôi
lối tình ơi, đừng mây khói
ngần ấy mong mỏi lâu rồi
không đề tháng sáu
rốt cuộc rồi phải bỏ ra
chiếc líp sợi sên cái lốp mòn không xài được
chỉ có điều vất đi lại tiếc
nên đành lòng tự phế liệu cuộc chơi
chuyện đầu làng
bạn bảo: cậu viết như húp mắm
rột rẹt
xoàm xạp
mình bảo: thơ đấy. cậu biết quái gì tai với nheo
Mơ giấc sáng uy nghi
đứng đầu cầu thang ngó
phía dưới
và ở đó có sẵn một con cọp giấy
một chiếc tàu bay
Nghĩa trang Hàng Dương
Lúc 0 giờ
Côn Đảo tĩnh lặng
Đài liệt sĩ như thanh gươm chỉa thẳng lên trời
Sương lạnh phủ dụ da thịt
Trò chuyện về những ngôi sao
những ngôi sao tự phong
những ngôi sao được phong xả láng
những ngôi sao lộ hàng khát khao
từ đống rác này chui lên, hóa ruồi bay lượn
Tưởng chẳng ai biết mình
giữa bưng bít
chẳng ai biết mình
tha hồ làm điều ưa thích
từ cấm tịt đã lâu, ở đó
những ngôn từ thanh lịch mất tích
chút mộng tưởng… ♦ tình yêu sẽ không mất…
không biết vào mùa thu những người già sẽ làm gì ngoài ấy
vì ở đây không có mùa thu
chỉ là mùa mưa
một chủ nhật nào
ngày chủ nhật không bận quần chỉ bận áo
[đa nguyên lắm cũng nằm truồng]
để thơ không là đồng phục
Những bức tường
tôi ngồi ăn bầy cá thủy tinh, trong thành phố nôn mửa ra mùa hè khuôn mặt u tối, những cột đèn cao áp bị cưỡng hiếp, tỏa ra chùm ánh sáng rên rỉ, người đàn ông cầm chiếc tông-đơ,
Hoa Cát Du
Nơi đây phố Thủ Dầu Một
Cho Bình Dương thoáng dốc đồi
Em ơi hoa nào thảng thốt
Hoa hay cát sững ngang trời.
Đừng Hỏi Vì Sao
những cặp rơm mượt cọ xát lá
kích thích vực thẳm niềm vui sướng
cung hát leo thang cao độ
em vươn mình về phía cánh đồng hoa

Bình Luận mới