Bài thuộc thể loại: Thơ
Một vài nghĩ & ngợi về em sáu/tám,
Ném rào rào.hạt thóc
Đêm nghe rêu lả
Cúi xuống.bóng ôm hình loang loáng
Ngợp!
đêm ở… ♦ năm năm bụi mù
là đêm đặc quánh thiên đường
có tôi ngã quỵ như tuồng trai tơ
thời gian mê điếng sững sờ
Đàn bà
Đàn bà giống như bọt bia trào xuống tay mình
Không một thằng bợm nào bỏ qua không chấm mút
Nhưng chớ dại nốc cạn cùng đáy cốc
mùa nắng tàn ♦ nhà thuê
một người ngồi trên một chiếc ghế và
một người đứng bên cạnh cái bàn không
trong khi đó
con chó nằm giữa
Sa Pa Phiên Chợ Tình Nhân
Sa Pa ngậm giấc mơ
bông vụ xoay đêm cồn cào
đêm tìm về môi đỏ nhàn nhạt hơi khèn
trăng toẽ dòng nghiêng góc bản
Trong vườn sầu riêng ♦ Thấu cảm
Phục kích trong bóng tối khu vườn
Chờ mùi hương sầu riêng chín bói
Ánh trăng choàng tấm lụa lên mặt
Vườn tượng Mai Chửng ♦ Sài Gòn. Chiều mưa ngâu ♦ Dã quỳ đỏ
sẽ về đứng
cùng đá và cây. trong vườn tượng
rạng rỡ cười
tháng chín. chim như mây
Thơ ca Hoa Kỳ tưởng niệm 9.11
Cầm tấm thẻ căn cước vừa nhận chưa kịp gắn vào túi áo ngực, tôi đi qua một hành lang dài kê la liệt những chiếc băng-ca chuyển tới sau tai nạn xe hơi. Trên màn truyền hình ở cuối hành lang, tôi kịp nhìn thấy một tòa nhà cao tầng bốc cháy…
dĂm CăN bịNh kHÔng cẦn ThiẾt đỂ nHẬp ViỆn
những cây thước kẻ nên phết thêm chất keo tòng phục
tôi xoay lưng lại tìm lon mủ cao su vừa được cạo ra từ cây cao su nhược tiểu
NHỮNG KHÚC HÁT GỬI LÊN TRỜI
em biết không có kẻ hỏi sao không gửi cho ai lại gửi lên trời
ta bảo sợ chẳng ai hát những lời chứa cả những mờ mịt tối tăm của nghìn triệu năm trước
những lời chứa cả những bão táp lầm than
Tháng chín. giỗ đầu Nguyễn Xuân Hoàng
chiều nơi vùng Burke này có tiếng còi tàu buồn
làm tôi càng nhớ bạn. tháng chín ngày giỗ đầu
còn như nghe vang đâu đó tiếng gọi từ cell phone
trắng 2
giữa đám hoa poppy rực rỡ như những đốm lửa trong bóng chiều
em hiển hiện như cổ tích
giọt mật ong cuối cùng của ngày nắng
đã t a n l o ã n g từ lâu
Hồi nhớ ở Dran
Thông rừng Dran dày ngang tóc em
Thông rừng Dran dày ngang giấc mơ anh
Nhánh cành chợt buốt nhọn hơn dao sắc
Thọc sâu xuyên qua tim
khái niệm đêm #6
ẩn trốn trong thành phố nụ cười già nua ổ chuột
lăng im trong tinh thể của bóng đêm
để thể hiện sự trá hàng
nôn mửa trên vết thương quá khứ
Tập nhìn lịch sử ♦ Những người Pharisêu
Khi các cụ già ăn thua đủ với nhau
thì lũ trẻ nhớ mơ hồ tình yêu tổ quốc
như một bản nhạc Pop
và lải nhải hát theo những khẩu hiệu
Ở trưa- bên đường đọc thơ Bùi Giáng
tôi đồ thần chết- gã viết kịch hài
bằng mực trắng
đại tài / mà
mọi cái chết đều cái chết dở
Cười lên Aylan ơi!
Sóng biển vỗ về tóc em
cát lạnh hôn lên môi em
nước mắt ta bà rơi trên xác em
nước mát thiên đàng rơi trên hồn em
Những Người Gánh Bóng Ra Biển
Những người gánh bóng ra biển đêm mực xối xả vai mắt biển quê hương kinh hãi sét xé loang quá khứ, hiện tại tương lai rời rời hy vọng đánh cuộc vĩ đại biển gục đầu thấm mưa bọt trắng cắn đôi thân phận
Lại sắp héo thêm. một mùa thu
tôi vừa khuyên vừa năn nỉ ngọn gió mùa
quay về chốn cũ
nơi nó đã từng một lần thắt cổ
trước lúc bỏ đi
Vần
tôi hôn nàng thơ mộng con tim mọc đôi răng nanh
nàng hôn tôi bạo liệt con chim mọc gai nhọn
tôi nhào nặn nàng hay nàng nhào nặn tôi không thương tiếc trên đùi đời nhau
Trong mùa Hạ của những người lơ đãng
ở cửa hàng tự chọn, tôi ăn một cái cây có mùi mèo và nhìn qua mái vòm của bệnh viện, những đám mây trắng khổng lồ đang ngưng đọng, như thể một giấc mơ trường kì đã phát đến hình ảnh cuối cùng
Tarkovsky
Sáng lên một độ
con đường tự cháy
nó bất kể người đi, độ đầy và rỗng của từng mỗi kẻ
một chữ lọt vào Potemkin
khi các vị thần co rúm lại
khi các vị thần co rúm lại
từ lòng bàn tay tôi nghe thấy tiếng kêu
một mặt trời nhỏ bị giam cầm giữa các mùa
tôi mang bóng dáng nó vào công viên

Bình Luận mới