Bài thuộc thể loại: Thơ
Thức dậy
bài thơ về đám đông
được quất trên lưng chú ngựa già
bên suối nguồn dấu vết ẩn náu của mặt trời
được tìm thấy bởi những người gác lửa
buổi chiều. tiếng cười trên góc phố
trời dallas. chiều nay
mặt trời thắt cổ
những con chim đen
đeo đầy trên đường dây điện
Tôi Cúi Hôn Ánh Mặt Trời Tận Hiến
tôi cúi hôn ánh mặt trời tận hiến
núi điệp điệp dưỡng ấm núm son cổ điển
tôi lần theo đường cong của sông chảy ra biển
tan vào nàng
ulysses
đi qua lăng bác tới sông hồng
sông mẹ gì cát với rác không
chuyến tàu mai thảo trôi huyền thoại
vẫn những người đi vẫn bị còng
Chiều Bình Dương ♦ Thơ kết nối
Cuộc hẹn chiều. Mộc cà-phê
Ly kia ấm nóng lạnh tê ly này
Cuộc hẹn chiều thưa hay dày
Cỏ cây và gió cũng đầy quán quen
Trăng Già
Thân cong dựa võng ngân hà
nhớ anh cái tuổi nôm na đợi buồn
song the ửng dáng nụ hôn
cành thương vừa tẩm ướt cồn cát xoay
thơ (ca cổ: sốc, tợ) con cóc
tui phức tạp nhưng không rối rắm
tui mâu thuẫn mà chẳng lẫn
nhầm
tui thơ thẩn nhưng không thờ thẫn
Thơ ca: Cuộc du hành nội tâm
Những nhà thơ khác thuộc giai tầng trung lưu hay tiểu tư sản thì nổi loạn. Thơ Ca giúp nhóm này khám phá ra tự do, bạo động và gầm thét. Họ bốc cháy, tỉ như Rimbaud, Baudelaire và một số nhà thơ thuộc trường phái siêu thực khác. Các vị đó cho rằng, sáng tác Thơ Ca là cách thế để phủ nhận môi trường, nghĩa là phá hủy nếp sống thường ngày nhàm chán, quen thuộc ….
Thật quái đản
Thật quái đản là bây giờ anh lại thấy toàn ác mộng
nên thường xuyên vẽ lên bầu trời những đám mây buồn
kiểu như dự đoán cho tập cuối của bộ phim dài tập
bản khác ♦ hành động
cứ thể chuồi sang. tà tà phố
hơi thở ngồi mòn ghế đú đớ
trăm bổn diện loay hoay mờ người
tay chẳng biết để đâu dấp dứ
Những mầu âm của đêm
Trong im vắng.một mầu âm thất lạc
Thít chặt đêm.tường vách đứng bặt tăm
Nụ hoa nhỏ.chồm lên.xước ngọc
Tiếng còi tàu.vĩnh quyết.thét căm căm…
Tháng mười ở Sài Gòn
Những năm tàn của các vị “trưởng lão”
Tháng mười của nước Nga xa xưa
Tháng mười của thời Trung Hoa phong kiến
Của những cuộc cách mạng không còn để lại dấu vết
với tôi: một cách nhìn
không phải một hình ảnh
đã được photoshop tạo thành
để chúng ta nhìn cho vui mắt
chiếc tàu VN đang chìm dần
Phép thử
cái đầu bảo đừng cái chân lựng chựng
cái tài hoa xụi lơ tình yêu chạy trốn mất
biệt mất tăm tôi đứng như trời trồng vò
đầu bứt tai
Về một bài thơ lưu vong
tôi đã rất nhớ
dù ngày ấy có thể tôi chưa có mặt trên đời
tôi đã nghe lời bài thơ ấy đang trôi trên biển khơi
bài thơ ấy hát cho tôi nghe về nỗi dập dềnh sinh tử
bóng 2
đến
và dịch chuyển
bằng những bước chân không lối thoát
sự trung thành tối nghĩa
buộc ràng nhau
ngày cây xuống tóc. tà huy
khi hàng cây xuống tóc
bầu trời chợt lạnh. đôi vai
và mặt trăng
như đứa trẻ nghèo
nhìn – thấy ♦ hóa thạch
nhìn đôi mắt thấy toàn đôi mắt cá
nhìn vào hồn thấy tảng đá vô tri
nhìn vào sông thấy sông đang tàn tạ
Nàng thơ và tôi
Như hiện giờ
Trong căn phòng trắng của bệnh viện
Tôi nhìn ra chiếc cửa sổ duy nhất
Thấy khoảng trời xanh
Hoạt cảnh lịch sử
Từng trang đời khép lại với bàn tay run rẩy
Tiếng còi xe cứu thương xé nát không gian hấp hối
Bệnh dịch sợ hãi lan truyền nhanh chết khiếp
Đoàn tàu đánh cá ra khơi không hẹn ngày về
Lượt đấu ♦ Xác sống ♦ Đất sét từ thinh lặng
cách duy nhất để hiểu
là chúng ta có những vết thương khủng khiếp bên trong như những cái mồm
cứng bằng kim loại chế tạo ở mỹ
chúng phạch mở bung ra như những chiếc ví và hẻm núi
Gút thắt
Giải đoán và giải mã, để chuyển dịch, bịa đặt, duyệt lại;
ngôi sao trừu tượng, tinh tú có thực;
vượt những biên giới chúng ta chưa hề biết có đó cho tới
khi chúng ta bỗng thấy mình ở bên kia lằn ranh kia.
mười năm, thơ
lúc mở lòng ra hứng một mình
bên trời thu tịnh nở huyền kinh
là lúc chín cả mầu oan trái
mười năm. thơ ở lẫn cùng tình
Tiếng sấm
chuyến xe lửa. chở anh tới ga sài gòn. cách đây ngoài năm mươi năm. đã rời bến chưa. mà sao anh còn nghe còi hụ
và căn nhà ở con hẻm xóm nguyễn ngọc sương.

Bình Luận mới