Bài thuộc thể loại: Thơ
Của một người ♦ Một mùa hè
khi sự giả trá là thói quen đầu môi
chìm mình trong huyễn hoặc
tự vinh danh mình
bằng những lời bịa đặt
Tự sự tháng chín
Một vòng cung đời bước lặng đi
ta đếm bằng hơi thở buồn
tâm khởi bằng thứ tự ánh sáng nguồn
long lanh suốt chuyện ngàn đêm
Đám cưới xương máu ♦ Khúc đứt đoạn của một cánh chim
Ta say sưa trong những vinh quang đội sổ
căm ghét bọn diễn tả thực tại
Ta có những đứa con thụt két
chuyển vào một hành khúc hồ hởi
Gối đầu vào đây mà ngủ
ta nợ Cao Bằng một bài thơ
nợ người ngã xuống buổi hôm nao
rượu giữa chừng khuya mà tỉnh giấc
giang hồ ta
mà đất nước nào
thư viện
như men rượu đầy hồ thanh đã bắt dấu
lớn khôn dần
ảo tích. và lòng trung thực
trên từng kệ sách
Phản cảm
quần áo có công năng che đậy dối trá em nhàu nhĩ che chắn nỗi gì mà không vạ vật kiếm chác
chém giết đẻ ra tiền
ăn cướp càng đẻ ra nhiều tiền
tiền đẻ ra tội
những khúc rời không để diễn
tôi thấy có bóng dáng một con sói
vừa trong nàng
bước ra
ánh sáng dẫu vĩnh cửu
khoảng trống còn lại ♦ vẫn thở
xa hơn một con đường, tôi đặt một mặt phẳng
lên một dòng nhạc rồi
tưởng tượng đến dấu chấm của ánh sáng, tôi tự hỏi
làm sao có thể biết được nỗi sợ hãi của mỗi người
Những bài thơ được đạo diễn
Những bài thơ được đạo diễn
như nụ cười trên chiếc mũi
những em bé đang cầm miếng cao su
tẩm hương vị thịt bò
thơm phức
Vẫn về từ Blue Jazz
còn chi. hai bàn tay
ngửa trong chiều gió lộng
còn chi. chiều mưa bay
tiếng còi tàu xa khuất…
Thư gửi kẻ vô danh
nhiều ngày tôi vẫn chưa viết được
bức thư gửi
người vô danh
sự ám ảnh mọc gai trong trí óc
hổ thẹn
nỗi bất lực
như con nai bắt gặp đèn pha
chết cứng trong khối xi măng bao bọc
không gian rỗng giá băng
Đã Thì Không Thể Sẽ ♦ Mở Mắt Làm Gì, Đôi Khi Cần Thiết Trốn
Trời mưa. Ngoài sân dưới gốc cây Vạn thọ, thấy con cóc
bất động
mắt nhắm nửa chừng, tay trước đút dưới hòn đá, hai chân sau chỏi mỏi mòn, bụng tóp như cố vận hơi lấy trớn. Vì sao?
Trầm cảm
tháng tư lật qua trang sách có lửa
thái độ câm nín từ khi nhuốm bệnh
mỗi sáng nắng lên nụ cười lạnh tanh
mỗi khi mùa thu hay nhìn lên trời
Kí ức tháng Tư
mùa xuân năm hợi tôi vừa đúng năm mươi bảy (57) tuổi
tháng tới đúng chín mươi chín (99) tuổi
được tuyển vào đội canh xác
người trên facebook gọi tôi là nhiếp ảnh gia
đọc nguyễn đạt ở 2 thời điểm
nàng bây giờ hoàn toàn biến mất vào thinh không
cái vú ở lại
miệt đồng bằng chà láng
không một ụ nổi
Tháng Ba nằm gối đầu lên đá
tháng ba gối đầu lên đá
ru người tròn giấc sử thi
hai tay cấu vào vai rừng nguyên thủy
mấy ngàn năm còn vết sẹo yêu vì
Đám rước ♦ Đêm của những kẻ trá hàng
những lưỡi dao sét gỉ thống trị những lưỡi cày
Cưỡng đoạt đôi môi
lời nói thì thầm
và canh gác đến tận răng nụ cười, tiếng khóc.
vết thương ♦ cây – người
bước ra mỗi phố mỗi đàng
cây xanh bức tử bàng hoàng máu tươi
mỗi cây như một phận người
biến thức của hiện tại
tôi ngồi câu chiếc bóng của mình
ký ức trôi dạt như một lời nguyền
em nói là muốn tranh luận với tôi
về sóng âm thanh trong từng mạch máu
Trong ngoài
Những bóng cây in trên tường chưa đủ tuổi
đã nhạt nhòa theo ngọn gió bay ngang
có tiếng cười nào vọng lại rồi tan
trong khoảng không gian mập mờ của ý
Bài thơ viết lại
Hắn theo riết nỗi bí mật
Dù bước nặng hơn chì với bottes de saut.
Phải-anh-là-lính-Mời-anh-lên-lầu
Lời nào hơn cái gật đầu
heart attack ♦ một mảnh phim
cứ chạy đi chạy bộ
biết đâu ra kịp bến tàu
cứ chạy đi đừng ở lại
quãng đồng
biết đâu trời thấp thỏm

Bình Luận mới