Bài thuộc thể loại: Thơ
Có phải ngày… ♦ Bài hát cho sự khởi đầu
ngày không tàn chỉ là hết thôi
giờ cùng cuối
hết ngày nhưng không tàn
vì còn đêm phía trước
Ngữ Vựng Tháng Năm
tháng tư cái tháng thị sang nhà mẹ chồng
mắng cho một trận nên thân
lúa ngã rạp đầy đồng
chúng tôi có cảm tưởng bầy bò ăn trúng thuốc
Tuyệt vọng xanh
người ta ùn ra bến cảng
người ta tản về phi trường
sau lệnh bất thường
chênh vênh quá đỗi
bài học
con bé ôm ấm mảnh dư đồ tơi tả ngủ ngon lành
chiều về
sau bữa cơm chiều
tôi ngồi đọc dăm trang sử 40 năm trước
Rời Tân Sơn Nhất… / Leaving Tan Son Nhat…
Sài Gòn,
Ta đã ba lần làm tù nhân của mi
Let me dry on your sidewalks naked and songless,
Package me in fireants and strip me of flags.
Tháng Tư mớ sảng trong toilet
Không ốm
Tôi rồi sẽ ốm
Thiên đường rất xa bệnh viện rất gần
Trong những ngày giống nòi bệnh hoạn
Ngày ấy ♦ Lời hứa tháng Tư
từng ngày dắt díu nhau
lũ sống sót quay lưng bỏ trốn
trùng điệp cờ xí bội bạc
ngổn ngang tượng đài phản trắc
Cha và con ♦ Bài ca mới
Hãy cắt ra chồng chồng lịch sử rồi phơi khô
Ta hy vọng
luôn có một bài ca mới, có thể tự hát một mình an ủi,
hoặc đem chia như bánh vẽ, đôi khi
tháng tư ♦ mỗi ngày
ở khoảng giữa là bão tuyết
mỗi ngày nàng mọc thêm chiếc lá xanh tuyệt vọng
tôi lắc mạnh cái nắm cửa bằng đồng
một con ngựa rớt ra ngoài phối cảnh
Tưởng Tượng + Thực Tế = 2+200=1000000 + <
Hãy đâm linh hồn như hai cây dáo xuyên hai bàn chân xuống sâu lòng đất, giữ đôi chân đứng không bao giờ ngã như chiến sĩ trong trí tưởng của cậu trai mới lớn.
Hãy đưa trái tim ra như cái khiên…
cứ mỗi tháng 4 mùa phục hoạt
khuôn mặt nhìn nghiêng
mang nét khắc ghê gớm của thời bình
không có ai sinh ra tự làm xấu
bầu trời. cây xanh và phiến hồ bích ngọc
Hai chiếc vé tàu
Đi ra nhà ga lấy vé tàu
Một vé anh. Một vé em. Cũng đủ
Đi ra nhà ga sửa soạn không lâu
Dù có thêm áo choàng và mũ
Chuyện Thừa Kế
việc làm đầu tiên khi thức giấc
giữa đêm
tôi nuốt trộng bóng đèn đầu giường
hòng soi đáy lòng mình
5 bài thơ
Tôi lưu vong giữa trái đất
tôi lưu vong giữa quê hương
tôi lưu vong giữa thành phố
tôi lưu vong giữa bàn nhậu
Không theo Mốt ♦ Đứa con trở về
những tội lỗi xa xưa đã bị đuổi vào trong hoang mạc,
bây giờ đang trở thành cái Mốt
được khoe trên mọi tư thế,
trong khoảng thời gian mình thắng cuộc
vì tôi không có cái đuôi
uống giọt sương rồi rung cánh
tạo ra ngôn ngữ thơ và khúc tình buồn
đôi lúc tôi thèm khát được nhập bầy đàn
để gầm gừ gào thét cho vui
bài tập đọc về vô sản ♦ gần tới
trên không lũ người vô vị
dưới đất lắm kẻ ăn không ngồi rồi
[lúc nhúc đợi giờ khai tử]
bọn rượu lậu thời cơ ở giữa
kéo đất đai chạy lòng vòng
Những ngày nầy nhớ Sài Gòn
lặp lại những con số. trong mớ ảo giác lăn lóc tiếng đau rên. exit 14. exit 13. exit 12. exit 11. các đụn tuyết tự rút rỉa mình. tan rỗng. lăn dài chuỗi giọt trên bầu ngực em hừng hực lửa. vươn về phương nam. khuôn mặt thiên sứ trầm ngâm nhìn vào trũng giữa
Những Ngọn Đèn Đi Tìm Bóng Mình
Những ngọn đèn đi tìm bóng mình
giữa con sóng vô cảm gặm dần lối về của biển
ánh đèn yếu ớt rướn nhóm lửa mặt trời
chỉ còn hồi sinh tư duy lợn cợn
quyền tự do cho tôi
tôi đi trên vỉa hè mù chữ
không biểu ngữ
dọc theo con đường câm lặng
không nhiều chuyện lăng xăng
sầu khúc đeo găng trắng
trong bóng râm những khẩu trọng pháo
to như dương vật
những trận thua ảm đạm
và đồng bằng u sầu cũ
tái sinh giữa hai chân
Don’t Tell Anyone
áo (đống riêng tư) bỏ
vào giặt sự hoảng loạn
khi một mình ở ngoài
chân trời (nhất là khi
Một ngày vui bạn bè từ xa về
chiều vừa dự Khả Thể Đặng Thơ Thơ về
chúng tôi như vừa ra khỏi
Phòng Triển Lãm Mùa Đông
để qua một mùa xuân ấm áp

Bình Luận mới