tôi lẳng lặng khai hoa
em cứ bình tâm nở nhuỵ
ôi một thời lơ láo còn như in
ta nhìn nhau mặt xanh tàu lá
trên không lũ người vô vị
dưới đất lắm kẻ ăn không ngồi rồi
[lúc nhúc đợi giờ khai tử]
bọn rượu lậu thời cơ ở giữa
kéo đất đai chạy lòng vòng
xới tung
rồi rao bán
hà nàm triệu hài nhi đỏ hỏn
người già khóc hết tóc râu
lớp lớp nhà trẻ ngụy trang thánh thất
buôn tề dục vọng. nhốt
trẻ thơ
vào hầm lú
tôi nhốt tôi vào niềm sợ hãi
em đẻ xong
cuống rốn đã đi tù
15, 16 tháng tư mười lăm
bao gạo tổ nái đè lên lũ vi-đê-ô xếch
cái giường run lên mỗi phút tôi mần
thơ cụ thể
rõ ràng năm mặt bảy mày
năm nay mai vàng không nở mắc mớ gì nhau
lụi hụi ba cái sao tạ đè đầu một hơi mấy chục cữ
[lâu dữ thần a]
tự nhiên đâm thương người mình
thì cũng máu đỏ da vzàng đó chớ
tự dưng nghe thương màu cờ
[bao gạo tổ nái thì cũng có cái ăn]
cái để thương hận lúc nhàn
rỗi rỗi lầm bầm hát
quốc ca một mình
muời một tháng 4-2015
[cảm tác từ một bức ảnh của nghệ sĩ Vương Ngọc Minh]
.