đêm trôi như cánh quạ trên đồng trống
chuyến tàu trật đường ray
ngã úp mặt xuống cỏ xanh bất tận
con đường núi đóng đinh
trong bóng râm những khẩu trọng pháo
to như dương vật
những trận thua ảm đạm
và đồng bằng u sầu cũ
tái sinh giữa hai chân
ngày biến mất
hãy thả con rắn chứa nọc độc của tôi
mảnh trăng gỉ đen như lưỡi cắt cỏ
trườn dưới lá
hãy treo thân xác đầy thương tích của tôi lên cột buồm
những hồn ma mãn nguyện
với ụ súng liên thanh
vãi đạn như tinh hoàn trong nước
ngày biến mất
đôi cánh nhàu nát của tôi không thể hồi sinh
khi những giấc mơ xếp hàng
gọi bão
.