Bài thuộc thể loại: Thơ
Sáng Tạo, Sao Nằm Nơi… ♦ Di Sản Đầu Lâu
Đời người khi tử biệt chỉ để lại xương sọ. Có cảm thấy điều gì tàng ẩn ở điểm này?
Nếu trái tim quan trọng, sao lại cháy bốc hơi. Nếu con mắt, cái lưỡi, bộ sinh dục quan trọng, sao lại cháy không còn dấu tích.
Học phép khai căn
có cái gì cồm cộm trong lời tỏ tình ngày Valentine
như hạt sạn trong miếng cơm cháy thời bao cấp
một lời yêu thương ngả giá
năm trăm triệu
Character Sketch ♦ First Fatigue Song
You don’t have enough patience to love me
Since I’m more boring than a novel
I’m a dramatic script
That goes on forever.
Chuyến tàu năm ấy
Em hiển hiện cùng cơn mộng
Đèn bão nhỏ tim
Điểm hút của vô cùng
Chuyến tàu dừng lại bình an
Ai biết gì khác nữa
Tiễn Nhau Hẫng Giữa Chân Mày
Kim cương dậy buồn cổ tích
chiếc nhẫn ngừng nói với ngón tay
đồng cảm sẽ quyến rũ băng tuyết
thư viện ký ức đặt những con sóng lên kệ
thanh lâu
đừng có hẹp hòi làm đứt dòng nghĩ
100 ngày con chữ ra khơi
lúc mảnh trời xanh nằm vắt chân chữ ngũ
buồm gió no [thơm] 1000 mụn vá đời
Chợt xuân
Gió phương Bắc vượt biên vào “định hướng”
tiếng pháo đì đoàng chạy trốn ngõ hẻm
xe giấu còi, người dắt díu nhau ngược hướng gió thổi
nụ nhỏ quá. không làm nên mùa xuân
những hạt mưa tục huyền
ngờ ngợ lăn
trong tâm cảm chùm sáng nhá nhem
bước chân người về chưa lần hối hả
Chuyện con ruồi
Nhớ quê xưa những tiết trời nồm
ruồi bu cả khi ngủ
lũ trẻ con vẫn lồm cồm lớn lên
chẳng mấy khi bệnh tật
Những Giấc Mộng Bị Cắn Vỡ
khi thức dậy sáng nay tôi vẫn nghĩ là mình đang sống trong giấc mộng
nhưng giấc mộng ấy đã bị cắn vỡ
bằng hàm răng nhọn của những con sóc
Dài dòng! ♦ [Không đề]
Anh lượm giọt nước mắt cuối cùng của tôi còn sót lại trên vai anh. Cất vào bóp. Bỏ túi. Bước xuống giếng. Và chìm!
Có một thời chúng ta (7)
Một cái chai dốc ngược
đã trút tôi ra khỏi thế giới. Xúng xính đi lại
trong bộ da lộng lẫy. Mùa hè như cái vỏ xe hơi cũ
mắc cạn trên xa lộ.
Chàng trai tử thi và nỗi bất an mê sảng
Chàng trai mang cơ thể tử thi chết ở độ tuổi 25 hì hục lau dọn mùi thối rữa toát ra từ thân xác mục nát
Và không quên dùng nước hoa mùi con người để ngụy trang
Không ai nhận ra sự thật này
Ngoại trừ tôi
Giấc mơ xxx
Tôi không hình dung rõ khuôn mặt em đêm qua
người con gái cùng giấc mơ xxx
suối ngực và khe tình hổn hển chảy
rung lên tôi từng nhịp gáy của loài chim trống
Có hề gì.. ♦ Chẳng có gì… ♦ Hình như em đang thở gấp
như câu chuyện anh vừa kể
về mùa thu sau cánh cửa vừa hé
một bụi nắng sớm xoay như gió
lòng vòng cơn mê
thả
thả vài giọt tình xoay mòn mênh mông
thấy đời trôi trắng
giấu một mặt trời trong võng mạc
mắt tôi hỏa châu chiều tắt nắng yêu người
nơi mặt trời không biết khóc
mặt trời đốt những đốm tàn trên thân thể khuyết
cháy bộng ánh mắt mộng du
con rắn trườn qua sự im lặng cúi đầu
uốn ép chiếc lưỡi huyền sử
Xin lỗi, ngày đầu Xuân
Những bóng ma Đồ Bàn
Những vương triều đã mất
. . .
Nhìn thấy sự xa hoa
Của những thằng nói láo
Đêm trừ tịch… ♦ Mời đại bàng ♦ Khi ở…
Mời đại bàng, một trăm phần trăm
Lâu lắm đàn em xin mời một cốc
Ở Mỹ lâu rồi miệng rêu lưỡi mốc
Hôm nay thả dàn cho chúng
được tự do
Và mùa xuân cũng chết đi từ đó
Bâng khuâng trên tầng mây
phảng phất trong tiếng phi cơ rù rì
có tiếng vọng về của điệu lý ru con
phía dưới
những mái nhà óng ánh
Quán Ốc Sên
cô chủ quán xinh xắn tên rinko
lúc trước cô nấu bếp cho một tiệm ăn
của người thổ nhĩ kỳ dưới phố
một tối nọ rinko đi làm về
hoảng hốt thấy căn hộ bị dọn sạch
Giấc mơ của ai
Gửi cô Huệ, anh Tài (hai người thầy dậy Tuồng), và các bạn diễn viên và nhạc công của Nhà Hát Tuồng: Oanh, Trí, Huân, Lợi để nhớ thời gian diễn tập cùng nhau đầu năm 2000. Trích đoạn 5 phút từ vở diễn thể nghiệm và bài thơ đã được chuyển thành bài hát trong vở diễn.
mồng ba tết ất mùi
tôi không tin người hay nói về mình
ngồi được lâu trên ghế
thể nào cũng ngã chúi
bị ghế chỉ còn 3 chân
untitled mồng bốn
giữa rừng cây có một khoảng trống phía trên bầu trời mắt biếc
tôi thường gửi ký ức lên đó
thong dong cùng nắng
đến khi trở về với tôi

Bình Luận mới