tự tay tát vào mặt mình
có gì đáng sợ mà bỏ chạy
cũng chỉ là những bóng ma
chúng đồng thanh hòa âm tấu vang mê khúc
khi sự tương ứng hiện hình huyễn hoặc
sáng nay đâu cần phải đi ra chợ
tìm mua một chút nắng phong phanh
chúng ta đã có quá nhiều
những ngày đói meo nằm co quắp hai đầu gối
dăm bài thơ đã tắt thở từ lâu
chờ một lời nguyền của thời gian
quay trở về mai táng
bội thực tin thời sự hàng ngày
lũ muỗi vo ve khóc ấm ức
tại sao?
những dấu hỏi màu đen trong ngoặc kép
những con mắt đỏ bầm máu bạc nhược
em mưu toan bỏ trốn theo tia chớp ngoằn ngoèo
tôi tự trồi lên
từ vũng sáng lờ mờ đang phân hủy
cc-saigon 6/2015
.