trong lìm kìm phố nắng
thấy mình ở quãng trưa
một tiếng thiều rất ngắn
một chuyến xe mới vừa
ai xáo tung hàng bụi
cho hoa xanh bẽ bàng
con đường cầy cục gió
lạy một chiều lang thang
gió bụi. gió bụi hát
những khoanh rơm ngoài đồng
sợi dây thừng đã đứt
hết bộ vần không không
không còn ai đứng đó
ánh mắt xưa tù vù
chiếc gai ngầu đâm hận
giọt máu tề muôn thu
hốt buồn lên vần điệu
đọc thơ mầu ê a
giọng kim tiền ai điếu
tội gốc thông đã già
tết. tết. tết. cò lả
phố điện đài âm binh
một tình xuân lớ ngớ
không dưng. bỗng đoạn đành
chín tháng tư mười lăm
(*) lấy ý từ Ngày Sinh Của Rắn – Phạm Công Thiện
.