Bài thuộc thể loại: Thơ
phơi nắng bên bờ
dốc cạn một ngày ̶ ̶
xây biệt phủ hoành tráng trên cát trộn máu và nước mắt.
bầy dã tràng lao động mệt nhoài
vật vã với triều cường
Cuộc đời lưu dân miền Tây ♦ Thấu cảm
Ngã ba sông Vàm Nao, thuyền xuôi ngược như dao cắt lòng
Sân chim mùa mưa rơi lại chiếc lông chim óng mượt
Và, bác Ba Phi vừa thức dậy trong câu chuyện dân gian
miền ký ức xám
kỷ niệm xám xanh như cột cây số
lạc lõng trên tuyến đường dài nơi
xe và người rong chạy ngược xuôi
không ngừng nghỉ…
Tập thể dục bằng thơ
Tôi tập thể dục bằng thơ
mỗi chữ là một động tác
mỗi câu là một bài tập
mỗi bài là một liệu trình
Tưởng rất quen nhưng không dễ
viết câu thơ lên giấy
tưởng rất quen nhưng không dễ
chữ nghĩa bỏ đi kêu mãi không trở về
không bao giờ trọn đủ, hững hờ
Lấy những mùa sao ♦ Ở quán Caffe Y.
Anh sẽ giả đò làm đổ nước, em xinh
để được em chạy đến bàn anh lau dọn
để được em đứng gần anh hơn, lung linh hơn nữa.
Ở cái thế khó thể khác
ở cái thế
hoa xuân tôi tuổi cặp trăng đầy
cảnh làm vợ xô đẩy
nếu chẳng ưng ai mà ở vậy, tàn xuân
dưới ngọn đèn lờ mờ ánh sáng
chúng ta là hai con rắn đang hiện hình trong ngôi nhà mồ cổ kính
cuộn xoắn với nhau trôi bồng bềnh trên nhầy nhụa vải liệm
39 ♦ non sông để lại ♦ chạy!
đồng tiền ở xứ người ta
mình đem sinh mệnh thành ra của mình
một thời khói lửa điêu linh
một thời no ấm thanh bình là đây
Bồ câu nhầm lẫn ♦ Liên tưởng
Những đêm ở ngoại ô này lặng im như chết
anh miệt mài tìm sự tìm kiếm sự phản bội của em
trong mọi dấu hiệu
như chính quyền này ngày nào cũng lo sợ rình mò
Bước chân mưa ♦ Dự báo
Rả rích bước chân mưa
Gõ đều trên mái nhà
Lan dần vào giấc ngủ sâu
Tôi lắng nghe bước chân mộng du của mình
Sáng tinh mơ thu, 2019
trong ánh sáng nhập nhoà bình minh thu
hơi lạnh đông đang đợi chờ ngoài ô kiếng cửa sổ
ôm cánh tay phải thương tích tuổi thơ vĩnh viễn đời tôi
‘Crazy’
Điệu nhạc đơn độc trỗi dậy,
người ca sĩ giọng khàn đục cất cao tiếng hát mê hoặc
căn phòng tối chìm vào cung bậc
đâu đó trên môi, trong tóc
Chiếc xe bò chiều thu
chiếc xe bò lăn bánh như một ngạc nhiên êm dịu
cọc cạch cọc cạch
tiếng khô khan của những trái tim cạn kiệt
đường quê chiều Âu Châu
Ở tầng bảy bệnh viện Scripps Mercy ♦ Thắp nến đêm
bảy tầng vẫn thấp hơn trời
nhưng cao, so với cuộc đời dưới kia
mỗi người là một tấm bia
thời gian dành sẵn để chia mộ phần
Khi không còn gì để nhớ
khi người không còn tuổi thơ
giống như biển reo hò rên xiết cuối chân trời đại dương
đi bộ qua không gian không mang dép
Ba chín nạn nhân đều là Người Việt
Ba chín nạn nhân đều là Người Việt
nạn nhân đều là Người Việt
đều là Người Việt
là Người Việt
Phàn nàn có lý do
– chúng tôi không thích cái mà gọi là thi sĩ chút nào cả
– lý do?
– bởi họ đã lạm dung chúng tôi
họ ngang nhiên lũy thừa 24 bọn chúng tôi
Xin lỗi
Trong chiếc áo quan bằng sắt đó
có ba mươi chín con người
mỗi người có hai bàn tay
bảy mươi tám bàn tay
cào lên vách quan tài
chuyện chín con voi ♦ tại cái số ♦ những bản lý lịch
tôi sinh năm bảy hai
quê tôi là quảng trị
chẳng biết mẹ là ai
mẹ nuôi là người mỹ
ở memory care center
cho dù nàng quên nàng
cho dù nàng quên hắn
hắn vẫn còn có nàng
nếu hắn quên nàng
Bài hát của tuổi thơ
Khi đứa trẻ là đứa trẻ
nó bước đi tung tẩy,
muốn suối là sông,
muốn sông là dòng cuồng lưu,
Đỏ mặt với bóng ngày
hình như duyên tình có sức hút
như trăng rằm làm đầy nước sông
nhan sắc tợ hoa màu hồng luyến ái
thu hút lần gặp lại
Tạp niệm
bám lưng con thiêu thân lạc vào rừng lạ
ngọng nghịu năm ba tiếng Bát Nhã Tâm Kinh
xào xạc Biển Đông con dã tràng bươi cát
nổi chìm lộng ngôn vọng ngữ lùng bùng
Những cuốn sách đang đóng một chiếc hòm đựng xác
Rồi ai đó cho anh thuê một cái chòi u ám
và thường xuyên trở về với những tấm hóa đơn của lời
thôi thúc anh cầm cây bút bổ xuống liên hồi
trên trang giấy trắng dã như tròng mắt cô đơn, mất ngủ
Một lần khóc ở SaPa
Lần đầu SaPa đón tôi / những con đường uốn lượn quanh núi
19h hẻm vực hút sâu xanh thẳm chực chờ
Mận rụng đầy vườn / lô nhô mái nhà gỗ pơ-mu ẩn hiện

Bình Luận mới