Trang chính » Sáng Tác, Thơ Email bài này

Khi không còn gì để nhớ

 

 

 

khi biển không còn sóng để vỗ
không phải những con còng chạy lăng quăng trên cát
một con cá vui vẻ hồi tưởng một mùa thu

khi người không còn tuổi thơ
giống như biển reo hò rên xiết cuối chân trời đại dương
đi bộ qua không gian không mang dép

khi nhìn ngắm một vật thể xinh đẹp
chút nao nức dậy thì từ phía dưới bụng mềm
nôn nao đói muốn ăn vội mặt trời bé bỏng

khi không còn cái gì để mơ tưởng
một đồng cỏ và vài con cừu lơ đãng hồn nhiên
chỉ thèm nằm xuống ngủ qua đêm một chút

khi sự giản dị lại bắt đầu phức tạp
mặc váy hoa hòe trên áo trắng chấm tím
dị hợm như con rối ngã lăn bên cửa

khi cơn mưa suốt ngày làm ướt đôi giày khuyết tật
len lỏi vào từng sợi vải nâu buồn nhũn
một nốt nhạc chỉ muốn tự tử chết

khi một tiên tri muốn từ bỏ đam mê
lại hóa thân thành một diễn viên hài đóng dở
nhiều đêm trở về gối mộng khóc thầm

khi muốn đi qua đức thăm một người bạn
người đã nhọc nhằn leo hết mấy tầng lầu cao nhìn trời
nghĩ rằng đã nhìn thấy hoa kỳ bên kia màn sương

khi không còn gì để nhớ nữa
lấy mấy cuốn sách cũ ra đọc lại
để tìm chút tương lai vẽ trên tờ giấy rách rưới

 

 

 

.

bài đã đăng của Trần Nguyên Đán


Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

*

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)