tôi vừa thở vừa nhớ kỷ niệm
nơi những bài đồng dao được hát bằng tiếng khóc trẻ thơ
nơi cội nguồn đi chậm như người già
qua bên bờ sông kia dừng lại nhớ
tôi vẽ tôi bằng ký ức mòn như con dao lâu ngày không dùng
những đám mây dùng dằng vừa ngừng vừa trôi
con chim bay qua tiếc thương không dám ngó
khói trời cứ mênh mông đau đớn lắm
này là sáng mai đứa bé thức dậy ngẫm nghĩ
thấy hôm nay sao mà thật dài
con đường hôm qua mưa đã thấm ướt rồi
như mảnh sân vuông có một nắm bé xíu
khi tôi đi ngược lại về cuối chân trời
tôi thấy một người đi ngang qua tôi
vừa hát bài ca với những lời rất lạ
chỉ biết trời mây và thời gian không dám thở
chiều lại chiều lại chiều biết đã bao chiều
tôi cứ mênh mang qua lại giao du với kỷ niệm
những kỷ niệm ru trái tim bé nhỏ tôi lời ru mênh mang
như khói trời cứ mênh mông mênh mông
.