Trang chính » Sáng Tác, Thơ Email bài này

để mặc gió

 

 

 

không có gì hết, chỉ là tôi tưởng
ngày mai sẽ đi pháp, rồi ghé đức
thăm một người đã từng tán tỉnh mình
nhưng sẽ giữ mình để không bị tán tỉnh lần nữa

không có mưa, vì tôi đang đội mũ
những giọt rơi lấm tấm trên tóc ấy là tiếng khóc
con chim bay ngang qua đầu tôi đang khóc
tôi không biết nó đang khóc

nắng mùa hè thỉnh thoảng đỏng đảnh như gái nhỏ
thỉnh thoảng mưa, như vẫn hờn dỗi
chàng trai trẻ con quá không biết cách dỗ dành
để mặc gió thổi đâu thì thổi

không có gì hết, tôi hiểu lầm
tôi phải đi bộ trở lại từ đầu
nhưng canh thâu vẫn chưa chuẩn bị chấm dứt
chiếc gối ôm bị siết chặt, thổn thức vì nhớ

tôi hỏi em có phải hồng hoang chỉ là một cái cớ
để người đàn ông già mong đợi cả thiên thu
có phải tiếng hát ấy trở mình nặng nhọc
vì khuya nay là một ngày còn lại

tôi bị gió thổi ngược lên đầu dốc
nhìn mây bay bạc đầu trong sương
có khi tôi tưởng mình đi pháp, rồi ghé đức
nhưng chỉ là giấc mộng giữa ban ngày

 

 

 

.

bài đã đăng của Trần Nguyên Đán

Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

@2006-2025 damau.org ♦ Tạp Chí Văn Chương Da Màu
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)