không có gì hết, chỉ là tôi tưởng
ngày mai sẽ đi pháp, rồi ghé đức
thăm một người đã từng tán tỉnh mình
nhưng sẽ giữ mình để không bị tán tỉnh lần nữa
không có mưa, vì tôi đang đội mũ
những giọt rơi lấm tấm trên tóc ấy là tiếng khóc
con chim bay ngang qua đầu tôi đang khóc
tôi không biết nó đang khóc
nắng mùa hè thỉnh thoảng đỏng đảnh như gái nhỏ
thỉnh thoảng mưa, như vẫn hờn dỗi
chàng trai trẻ con quá không biết cách dỗ dành
để mặc gió thổi đâu thì thổi
không có gì hết, tôi hiểu lầm
tôi phải đi bộ trở lại từ đầu
nhưng canh thâu vẫn chưa chuẩn bị chấm dứt
chiếc gối ôm bị siết chặt, thổn thức vì nhớ
tôi hỏi em có phải hồng hoang chỉ là một cái cớ
để người đàn ông già mong đợi cả thiên thu
có phải tiếng hát ấy trở mình nặng nhọc
vì khuya nay là một ngày còn lại
tôi bị gió thổi ngược lên đầu dốc
nhìn mây bay bạc đầu trong sương
có khi tôi tưởng mình đi pháp, rồi ghé đức
nhưng chỉ là giấc mộng giữa ban ngày
.