Trang chính » Sáng Tác, Thơ Email bài này

Tôi nhỏ bé

 

 

 

tôi cảm thấy mình lớn khi ở trong nhà
nhưng khi ra ngoài đường lại thấy rất nhỏ bé
khi đi ra hoàng hôn lại thấy nhỏ bé hơn
đứng trước biển tôi chẳng là gì cả

tôi giới hạn bởi suy nghĩ
giới hạn bởi sự ngăn cách đôi bờ
tôi không bao giờ biết rằng điều gì sẽ tồn tại bên kia
và ngay cả nơi tôi đang hiện hữu

tôi lui lại ngắm mình
tôi còn không thấy được sợi tóc trên đầu tôi
ngày hôm qua nó có dài hơn không
hay đã rụng đi vài chiếc

khi hơi thở tôi bị giới hạn
tôi suy nghĩ về một điều rất khác
ở một nơi không còn loài người
nơi người ta không còn rơi nước mắt

tôi thật bé nhỏ
như trái tim bên ngực trái
trái tim nói lời yêu thương
mà cũng rất nhiều khi nói lời phản bội

khi tôi chạy đến dưới mặt trời
với tốc độ của một chiếc lá khô
tôi bé nhỏ
đến nỗi tôi sợ hãi

 

 

 

.

bài đã đăng của Trần Nguyên Đán

Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

@2006-2025 damau.org ♦ Tạp Chí Văn Chương Da Màu
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)