Trang chính » Sáng Tác, Thơ Email bài này

Một mình ♦ Tội nghiệp những chiếc bóng…

 

 

 

Một mình

 

ngồi một mình, cà phê một mình
góc quán cà phê yên lặng nhìn
ly cà phê một mình yên lặng
vì chẳng có gì để nói thêm

ngồi một mình, một mình suy tư
một góc trời một cõi riêng chờ
một bàn chân lẻ loi chiếc dép
chiếc kia về đâu mà hoang vu

ngồi một mình, không buồn nói năng
không có ai nói lời thì thầm
và góc vắng, ly cà phê đắng
một mình ngồi hôm nay hoang mang

 

 

 

Tội nghiệp những chiếc bóng về trong chiều

 

những bông hoa không bao giờ biết nói
nhưng nó nói thay người không biết nói

những con đường không than khóc vì nặng nề
nhưng nặng nề lắm những tâm hồn than khóc trên đường

một chút yên lặng sau giấc ngủ
nhưng giấc ngủ đã yên lặng sau vài mươi năm không ngủ

tôi nghiệp những chiếc bóng về trong chiều
tội nghiệp những buổi chiều không còn chiếc bóng

người vẫn đi qua những khoảng đời riêng mình
nhưng riêng mình vẫn dè dặt đi qua đời mình

thỉnh thoảng nói thầm vừa đủ cho mưa nghe
mưa thỉnh thoảng nói to át tiếng người thì thầm

lặng lẽ đi lại con đường đã đi qua mà không hẹn trước
người vẫn đứng cuối đường chờ đợi không cần hẹn trước

mãi mãi vẫn không có một cái gì như biển
dường như biển đã không vỗ sóng nữa từ mùa thu năm ấy

 

 

 

.

bài đã đăng của Trần Nguyên Đán


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006*2018 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)