Trang chính » Sáng Tác, Truyện chớp, Truyện ngắn Email bài này

CHIẾC BÓNG

IMG_6703

Hắn đang đứng xếp hàng để chờ boarding, sau lưng một cô gái tóc vàng cứ ôm chặt lấy tay một chàng tóc đen như sợ một cuộc chia ly.

Đột nhiên hắn có cảm giác cồn cào, cái cảm giác từ buổi sáng lúc bắt đầu cuộc hành trình từ Tel Aviv bay về Paris. Dùng chữ nôn nao có thể đúng hơn, hắn nôn nao như thể cách đây khoảng mười năm về trước có một người chờ đợi hắn ở một phi trường xa lạ.

Dòng người đang chờ boarding phía trước bỗng đứng lại, có cái gì trục trặc, người nhân viên đang giải thích gì đó cho người đứng đầu hàng. Cô gái tóc vàng hầu như ôm choàng lấy chàng trai như sợ một ai đó có thể giật phắt anh ta ra khỏi vòng tay của cô.

Sự nôn nao làm hắn đứng không yên. Như sàn gỗ dưới chân đang lượn sóng. Khuôn mặt người đã chờ đợi hắn cách đây hơn mười năm hiện ra trong trí, một cách rõ ràng, mà hắn hầu như không muốn nhớ tới hơn mười năm nay. Mười năm, chính xác là mười một năm, một thời gian khá dài, cho một đời người, từ một người trẻ tuổi cho đến khi người ấy không còn trẻ nữa.

Hắn nói nhỏ: tôi đã quên rồi mà.

Hắn lại nói, to hơn: tôi đâu có quên, thật ra là vì tôi không muốn nhớ.

Hắn gần như hét lên: tôi không dám nhớ.

Hình ảnh của một hòn đảo nhỏ, biển xanh như chẳng có cái gì có thể xanh hơn, và sóng, chỉ đủ để làm cho đôi bàn chân trần ngứa ngáy muốn cúi xuống vỗ về nó, vuốt ve nó. Trên bãi cát trắng ấy đầy những chiếc dù màu rải rác đây đó, mà không có một người nào, chỉ có mình hắn và nỗi đợi chờ nôn nao trong lòng. Thỉnh thoảng, trong giấc ngủ, hắn tìm cách xua đuổi nó ra khỏi trí, nhưng trái tim vùng vằng níu giữ. Cuộc xung đột ấy đã trải qua nhiều năm.

Thình lình có một người đến bên hắn, khi hắn còn đang cúi xuống nhìn dòng nước đang chảy qua bàn chân và những ngón chân của mình. Bàn chân người không gây ra một tiếng động nào trên bãi cát trắng mềm mại, vì gió êm đến nỗi những sợi tóc mai cũng không gợn lên, nhưng ánh mặt trời từ phía sau lưng đã in bóng người lên cát.

Hắn quay lại, và cuộc chia lìa đã khỏi sự từ đấy.

Những người đang boarding cũng bắt đầu di chuyển trở lại. Và hắn lại phải nhìn hình ảnh cô gái tóc vàng đang níu người đàn ông trước mặt. Hắn bực bội nghĩ: việc gì phải níu giữ vậy, thì cả hai cùng sẽ buớc vào máy bay mà, rồi sẽ cùng ngồi với nhau trên chuyến bay đi tới một phương trời nào đó, có biển hay không có biển, hay có thể là một dòng sông, dòng sông xanh trôi lờ lững không biến động, hoặc một bìa rừng êm mơ nơi mặt trời mọc lên và lặn xuống mỗi chiều.

Hắn nhớ, trong vòng mười một năm ấy, khi hắn còn mải miết đường dài, đêm đêm nằm ngủ cùng một người khác, sáng dậy đi làm, miệt mài kiếm sống, chăm chỉ lãng quên, có một lần hắn nhận được một tín hiệu từ bãi biển ngày ấy, không nhắn cho hắn, nhưng cho một người nào đó mà người ấy muốn nhắn, qua một đoạn văn ngắn mô tả cảm xúc một lần gặp gỡ trên biển, rồi biến mất như chưa từng hiện hữu trong đời. Hắn đã ngồi suốt một ngày trước bàn làm việc, quên cả việc phải về nhà buổi chiều, nơi một người thủy chung đợi hắn nhiều năm.

Hắn lại bực bội nhìn cô gái, lúc này họ đã tiến lai sát người kiểm tra vé, chàng trai đưa vé của mình ra, cô gái thì không. Bằng một hành động bất ngờ, cô siết chặt người đàn ông của mình, hôn thắm thiết lên môi anh ta, cái hôn không gì có thể cắt đứt, và khi cô quay lại để rời hàng, người ta nhìn thấy dòng nước mắt đang chảy tự do xuống má. Để tôn trọng sư chia ly, người sau lưng đã lùi lại một chút, để cho họ chia tay nhau chút nữa. Nhưng chỉ trong thoáng chốc sau đó mọi sự đã thay đổi, một cách đột ngột. Người đàn ông rời khỏi hàng, lôi cô gái ra khỏi hàng, đi như khởi sự một cuộc trốn chạy gấp gáp, thể như nếu không gấp gáp, thì mọi sự không thể thay đổi.

Nỗi nôn nao cồn cào trong hắn cũng đột ngột chấm dứt, và tạo một sự ngạc nhiên nữa cho những người đang boarding, hắn xốc lại cái backpack trên vai, cái backpack nhẹ hều chỉ một hai bộ đồ, vội vã rời hàng, đi như chạy, chạy hấp tấp, chay ngược lại hướng hai người vừa rời hàng, chạy đi đâu thì hắn biết. Một nơi nào đó, sự ngọt ngào mong manh đang đợi chờ, một ngày nào trên bãi biển, một nơi hoang dại chưa từng thấy, nơi mà chỉ một mình, một chiếc bóng, soi cùng nhau xuống mặt nước trong xanh, soi bóng trời, bóng đời, và chiếc bóng cô đơn mãi mãi không tìm thấy một chiếc bóng nào soi cùng, lay lắt trên đường đời.



hình ảnh: In the Realm of the Infinite (2000) – mixed media của  Melinda Morey






bài đã đăng của Trần Nguyên Đán


Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

*

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)