Trang chính » Dịch Thuật, Sáng Tác, Sang Việt ngữ, Thơ Email bài này

Bài hát của tuổi thơ


♦ Chuyển ngữ:
0 bình luận ♦ 25.10.2019

 

 

 

Khi đứa trẻ là đứa trẻ
nó bước đi tung tẩy,
muốn suối là sông,
muốn sông là dòng cuồng lưu,
và vũng nước này phải là biển cả.

Khi đứa trẻ là đứa trẻ,
nó không biết mình là đứa trẻ,
mọi thứ đều có linh hồn,
và mọi linh hồn là một.

Khi đứa trẻ là đứa trẻ,
nó chẳng cho điều gì là tốt hay xấu,
chẳng có thói quen nào hết,
nó thường ngồi bắt tréo chân,
bất chợt cắm đầu chạy,
có một mớ tóc dựng ngược trên đầu,
và mặt tỉnh queo khi chụp hình.

Khi đứa trẻ là đứa trẻ,
đó là lúc để hỏi:
Tại sao tôi lại là tôi, mà không phải là bạn?
Tại sao tôi lại ở chỗ này, mà không ở chỗ kia?
Thời gian bắt đầu khi nào, và không gian tận cùng ở đâu?
Đời sống dưới ánh mặt trời phải chăng chỉ là giấc mơ?
Những gì tôi nhìn và nghe và ngửi thấy
phải chăng chỉ là ảo giác về một thế giới trước thế giới?
Đành rằng trên đời có những sự thể về cái ác và con người,
thật ra cái ác có hiện hữu không?
Làm thế nào tôi, người mà tôi là,
đã chẳng hiện hữu trước khi tôi ra đời,
và rằng, một ngày kia, tôi, người mà tôi là,
sẽ không còn là người mà tôi là?

Khi đứa trẻ là đứa trẻ,
nó bị nghẹn rau dền, hạt đậu, cháo,
và súp lơ hấp,
mà giờ đây ăn tất cả những thứ đó, và không chỉ vì nó phải ăn.

Khi đứa trẻ là đứa trẻ,
nó thức dậy trên một chiếc giường lạ,
và giờ đây cũng vậy hết lần này đến lần khác.
Nhiều người, hồi đó, trông đẹp,
và giờ đây chỉ có vài người đẹp, hoàn toàn do may mắn.

Nó đã mường tượng ra một hình ảnh Thiên đàng,
và giờ đây cùng lắm chỉ có thể đoán,
không thể đạt tới khái niệm về hư vô,
và hôm nay nghĩ tới điều ấy thì rùng mình.

Khi đứa trẻ là đứa trẻ,
nó chơi đùa thích thú,
và, giờ đây, cũng có cùng niềm phấn khích thuở ấy,
nhưng chỉ khi nào liên quan tới công việc.

Khi đứa trẻ là đứa trẻ,
nó chỉ cần ăn một quả táo, mẩu bánh mì,
và đến bây giờ vẫn vậy.

Khi đứa trẻ là đứa trẻ,
tay nó cầm đầy dâu tây và chỉ dâu tây,
và bây giờ cũng vậy,
quả óc chó làm lưỡi nó thô ráp,
và bây giờ cũng vậy,
khi đứng trên bất cứ đỉnh núi nào,
nó đều từng ngóng trông một quả núi cao hơn,
và khi đang ở bất cứ thành phố nào,
đều vọng tưởng đến một thành phố lớn hơn,
và đến giờ vẫn vậy,
nó đã với tới những quả anh đào tuốt trên ngọn cây
với một nỗi phấn khích mà đến hôm nay vẫn còn,
nó từng ngượng ngùng trước người lạ,
và đến giờ vẫn vậy.
Nó trông chờ tuyết rơi lần đầu,
và đến giờ vẫn đợi cùng cách ấy.

Khi đứa trẻ là đứa trẻ,
nó phóng một chiếc gậy như ngọn lao vào một cái cây,
và đến tận hôm nay nó vẫn còn run.

 
 

* Dịch từ bản Anh ngữ không rõ tên người dịch: https://gethenian.livejournal.com/562440.html

bài đã đăng của Peter Handke


Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

*

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)