Bài thuộc thể loại: Thơ
iêu/luv ♦ cuối tuần, đầu hạ
nổ nổ nổ ̶ nổ không ngừng nghỉ
lốp đốp như cà pháo mở cuộc ngày hè
lốp đốp đánh thức con thuồng luồng
miên man tư lự bên bờ ao hoang vắng
Điệu buồn Bolero
Trong nhạc sến
hầu như em nào cũng đoản hậu
nếu không vội đi lấy chồng
thì cũng chết sớm
Gặp cô hàng xóm bồng con so ♦ Qua lối cỏ tranh
Bữa về, qua ngõ mùa đông
Thấy em hơi lạ, tay bồng con thơ
Vú căng, trượt xuống bất ngờ
Giọt thiêng liêng, chảy trên bờ môi non
Quan Sát Thơ Thế Kỷ: “As For Poets” (“Nói Về Thi Sĩ”) của Gary Snyder
Quan sát thơ hay như xem một đoạn phim lôi cuốn, động lòng, chiếu chồng lên đoạn phim của bản thân, khiến hình ảnh trên màn hỗn loạn, nhưng bất ngờ tạo ra ý nghĩa. Rồi sau khi chấm dứt, từ từ, một lúc nào đó, cả hai đoạn phim nhập lại chiếu thành một đoạn phim khác mà bản thân đóng vai chính hoặc đạo diễn.
Không có ♦ Hậu saigon ♦ Có gì tôi lỗi ♦ Một thí dụ… ♦ Một thí dụ khác…
trên con thuyền ngược dòng sông Hậu tôi hóa thành trăm mảnh, tôi có đủ can đảm tự tha thứ mình để suốt đêm lềnh đềnh như một chiếc bè của kẻ lưu đày trong thân xác, trong quê hương và trong cuộc sống.
khí hậu
tôi muốn kết thúc cuộc phiếm du
không phải bằng lời trần tình óng mượt
mà bằng sự thân thiện
của giấc mơ đen
Đợi mong ♦ Em non em nước, ta về
đường về em, gió hút heo
đuôi chồn lay, lạnh đến teo mào gà
anh từ trong quảng nam ra
quà cho em, nhớ, phải là dái dê
Xám tro
Cùm hãm dưới đáy sâu. Hỏi nhờ cây cỏ cho tôi một nhân dạng nhỏ. Không, những hành tinh. Những đường rãnh vòng cung, uốn lượn theo quĩ đạo, và một con sâu trên lá, cái khuôn đổ, đài hoa…
Quan Sát Thơ Thế Kỷ – Cáo Trạng Số 0 10 / 04
Cáo trạng số 0, không phải cáo trạng không có, không phải cáo trạng hư vô, không phải cáo trạng của một ngày không hiện diện … mà là cáo trạng không phải cáo trạng. Chỉ là một cách nói “anh đã may mắn được yêu [em].” Và người may mắn đó là họa sĩ Trịnh Cung, tác giả bài thơ.
Trung Họa Sợ
Thuở mới lớn, tôi sợ chuột kinh hoàng.
Bố dạy, bắt ăn sẽ hết sợ.
Tôi bắt chuột, lột da, nướng dầu, ăn rồi, quả nhiên, hết sợ, thấy chuột, đá văng tưng.
Khả thể
Một người ngủ vùi mười năm trong ác mộng
Bỗng một đêm ngồi dậy bên ánh đèn
Con chuột chạy dưới gầm bếp
Ánh trăng soi trên nóc nhà
Buổi sáng… ♦ Cuối mùa ♦ Đang về… ♦ Đêm nóng
Tôi ngồi, nửa tỉnh, nửa mê
Thấy vầng trăng, đã phù nề hết trơn
Thấy em cũng đã cô hồn
Tóc xanh nhang khói, mắt tròn lân tinh
ngây
sáu tiếng đồng hồ liên tục film noir
(lãng đãng dư vị bogart, femme fatale
vô vọng, mâu thuẫn, phẫn nộ ̶ cũ và mới)
lễ hội nuit blanche còn cháy sáng
Bạn vàng
Mười năm sau hắn bảo
tau ly hôn với vợ rồi mày ạ
Tôi cũng nâng ly chúc mừng bạn ly hôn thành công tốt đẹp
Bây chừ vẫn Huế ♦ Bên góc thành cũ ♦ Bi chừ xa xăm
Thời gian chừ đã nằm co
Nhớ thương như chiếc lò xo nén thầm
Bi chừ gió cũng xa xăm
Mà sao bão, dội ầm ầm trong tim.
Thư gửi T ♦ Đế quốc bị giảm cân
Đời sống mà không còn những giây phút chói chang của mình
đã được phong thánh để trở thành kỷ niệm – đế quốc bị giảm cân
Tối, sáng, trưa, chiều
buổi trưa đi tìm người kể lại lịch sử
tìm hoài chẳng ra
còn chăng là những tượng đồng cô đơn nhưng oai dũng
không còn chỉ tay ra biển vì đã rụng
Đồng Chí Giống Phù Đổng Thiên Vương
Mỗi người Việt, mỗi Phù Đổng Thiên Vương. Sinh ra nằm câm lặng. Chờ một hôm nhảy lên ngựa sắt. Khạc lửa. Bay lên trời.
Lạ thật! Sao không ở lại quê nhà giết giặc? Giặc trong giặc ngoài lúc nào chẳng có?
hiện-thực-hiển-nhiên
Anh nào có thể đọc xong
dù mươi dòng
truyện nhỏ nghe tên đã muốn nằm lăn
Giấc ngủ trưa thứ ba*
Mài Răng
Nị với ngộ không đồng nghĩa nị với tao.
Trái tim Bắc Kinh không giống trái tim Hà Nội, càng khác xa trái tim Sài Gòn.
‘mountains and rivers on the shoulder’
mang núi trên vai. núi đè bẹp
quàng sông lên vai sông nằm mẹp
ở đâu còn có được núi sông
xin xỏ cầu âu gông cùm kẹp
thơ thiếu chất bảo quản
đó là những bài thơ thiếu chất bảo quản
còn tanh mùi máu và nước mắt nhà thương
không như thi thể co quắp, khô cứng
nồng nặc hóa chất tẩm liệm nhà quàn
đã thấy tôi ngồi bên miệng vực
chẳng có ai muốn nói lời gì đó với rạng đông
những hàng cây trong thành phố luôn trầm cảm
vì mang chứng bệnh mất ngủ nan y đeo bám
dư âm bão vẫn còn muốn hiện hình che mờ những ô cửa mở
Chuyện Một Dòng Tộc Xiêu Tàn
Mẹ nuôi ông tổ dòng nội ngoài bắc.
Mẹ nuôi ông tổ dòng ngoại trong Nam.
Trịnh Nguyễn phân tranh, họ hàng thù oán.
Đúc đồng
tôi nói với người thợ đúc đồng
tôi muốn đúc sự đày ải của những kẻ hãnh tiến
dành cho người khuất nhục
tôi muốn đúc sự vô lương
Ngay từ lúc bắt đầu, mọi thứ đã quá muộn màng
ngay từ lúc bắt đầu
tôi sẽ chọn cái có trước là con gà
chúng tự đẻ ra chúng
như hai tấm gương làm tình tự đẻ ra nhau

Bình Luận mới