Trang chính » Sáng Tác, Thơ Email bài này

Trung Họa Sợ

0 bình luận ♦ 21.03.2019

(Trích Trước Khi Thơ Qua Đời)

 

 

 

Thuở mới lớn, tôi sợ chuột kinh hoàng.
Bố dạy, bắt ăn sẽ hết sợ.
Tôi bắt chuột, lột da, nướng dầu, ăn rồi, quả nhiên, hết sợ, thấy chuột, đá văng tưng.
Bạn tôi không dám ăn, sợ mãi đến chết.
Đêm đám tang, chuột đầy nhà.

Đi bộ đội, băng Trường Sơn, sợ rắn.
Nhớ lời bố, bắt rắn, nướng giòn, nấu cháo, ăn.
Hết sợ. Bắt rắn như bắt cào cào châu chấu.
Bạn tôi không dám ăn, sợ mãi rồi chết bất ngờ,
vì ngủ cạnh hang rắn.

Vì sợ, hàng triệu trí não bị sỉ nhục.
Vì sợ, hàng triệu trái tim nứt vết thương.
Hàng triệu: ấm ức, phẫn nộ, thao thức, mưu đồ, vì sợ, cắn lưỡi, làm thinh.
Sợ đâu? Bắt ăn, hết sợ.
Còn sợ, hàng triệu trí não còn sỉ nhục.
Còn sợ, hàng triệu trái tim còn nứt thương.
Còn sợ, cắn lưỡi, làm thinh, cắn lâu, đứt lưỡi.

Về già tôi sợ người Trung Quốc,
đồng hóa chung đụng đầy phố phường,
không dám nghe lời bố.

Sợ ở đâu?
Xin cho tôi tìm thấy
bắt ăn.

 

 

 

.

bài đã đăng của Ngu Yên


Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

*

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)