Bài thuộc thể loại: Thơ
Để sống những ngày này
Tôi hằng nghĩ tưởng như Oscar Wilde
về những khoảnh khắc cuộc đời để sống với hiện tại
có quá khứ tương lai trong khoảnh khắc này.
Ngọn đèn dầu bà thắp ♦ Khả thể (2)
Ngọn đèn dầu trong trí nhớ
Những đêm mưa phương xa tôi nằm mơ
Thấy bà vặn nhỏ cây đèn dầu
Vừa nghe tháng bảy
em còn có cái lớn hơn
cây kim khâu mỗi bận sờn áo đông
gió dùi thủng tẹt mênh mông
lòi sau lưng một cánh đồng trắng phêu
Bến tối – I
Trong đêm không cùng tận, trong bóng tối thẫm ướt
Tôi mặc áo quần trắng, toả sáng
Giữa những lá đen rơi rớt
không nhất định
đám tang chính trị gia
trên màn ảnh truyền hình
hoa ngọc lan đang héo
bởi lá đã rụng về cội
Tháng Tám (San Diego)
Căn phòng ở cuối hành lang, hay căn phòng bước ra khỏi giấc ngủ
Hương ngọt đắng, những người di chuyển, một khuôn mặt gần
Cận sát rồi lại trôi ra xa
Mật ong ♦ Những bàn chân… ♦ Lặng yên cho…
một đêm rì rào mật ngữ
em lìa bỏ hương thơm
đi ngang hồi lễ sớm
Từ vùng mây u tối ♦ N
em nói, chúng ta hãy nằm trần truồng dưới bóng râm của cái cây bị mất đầu, lắng nghe những tiếng ve thê lương ấy, nghe ruột gan nhộn nhạo và ai đó đang rít những đường phấn trắng lên bức tường của một căn phòng khóa trái
Quà tặng ♦ Về già tôi lên chùa
Khuya khát hương ngoại tình
Rủ giấc mơ lõa thể.
Nhớ bàn tay bối rối.
Thèm môi mềm chưa trao
Nghe trời tuyết rơi ♦ Dặn bàn tay ♦ Thi sĩ
Hãy viết như là âu yếm chữ
Như đang tình tự với trần gian
Hãy chép mối tình người với đất
Là duyên kỳ ngộ suốt trăm năm
Vĩnh biệt nhà thơ Lê Nghĩa Quang Tuấn!
Chỉ còn là lời đáp lại của chiếc lá mùa thu đã rụng
‘Em không buồn nữa chị ơi,’ ngủ yên rồi sao còn thấy nỗi buồn
Dù nguy nga cách mấy
Bỏ lại nơi đây bài thơ tình còn dang dở
Sống sót sau trận càn danh vọng ♦ Đãng trí
thần thánh hóa lý tưởng già nua kíp nổ lương tri mở khóa an toàn
cái chết bật khuy áo kẻ sĩ
con chữ xuống đường phẫn nộ
nhân danh công lý tụ tập
điên là chuyện bình thường ♦ ngồi im tưởng tượng
thành phố hiện đại nhưng ngu ngơ
quá nhiều ngọn đèn đường thức cùng đêm trắng
có thể ngủ. hay là phải thức
ước gì đẫm ướt nhiên liệu cháy để tự thiêu
nước đức & châu âu, đến và đi – 2
… Chúng mình từng tới Trại này
Trú mưa tránh nắng tháng ngày buồn xưa
Giờ đâu mưa nắng nắng mưa
Mùa Hè đen
bầu trời thì thầm khi giọng nói của em bắt đầu trôi dạt
câu thần chú màu đen trườn qua vòm ngực
những ngón tay của người giấu mặt lang thang từ kiếp trước
đang trở về rờ rẫm một hoài nghi
đọc lại thơ cũ. chụp, chép thời nguyên sinh
Vùn vụt chạy thoắt đoạn collage nguyễn xuân thiệp ở châu liêm phố.
Văn. à văn phớt lụa non cọ sơn nét cường sáng thủy tinh thể
in hình nhớ thời một tuồng
có nhau cùng tâm bão
sự kiến tạo cái mới (the view)
máu tự hào đểu
khiến trách nhiệm buộc tu từ hết
đồng thời
nhận cái cách thản nhiên
từ thiên hạ nấp vào mặt nạ phê phán
Thái độ
Con người không thể sống bằng ảo ảnh
Cần thiết những gì có thật
Hồ nước bóng cây công viên đường phố
Và tự do và thái độ
Nỗi buồn thương hiệu
chính xác là mồng 5 tháng 7
bắt đầu ngày lao động đầu tiên của giọt máu cuối cùng
dòng nữ Thanh niên Xung phong
vì đoàn quân tóc dài này giải thể
Chim bên bìa nước,
mặn, như những lần
tuyên chiến khác: cánh cửa đóng
thấp lại, mọi người nhốn nháo.
đây, cái chén vỡ, chiếc mền,
nước đức & châu âu, đến và đi – 1
qua mỗi một di tích danh
lam em lại kể về một
đoạn trường mình trải thủ đô
cổ kính Tây Âu đây cũng
kêu khóc kêu khóc kêu khóc
những con chim không hót mà kêu khóc
những đền đài không yên lặng mà kêu khóc
những đôi môi không nụ cười mà kêu khóc
mắt ♦ viết lặng một hồi
con sâu cuốn chiếu ngoài trời
vòng quay tiếp tục
chợt ngừng lại phút giây
đậm đặc
Nào chốn bình yên
không chỉ mình tôi vọng động đi tìm
ai cứu cuộc cười tắt lịm
nở trên môi triệu con tim
xa, tôi nghe tiếng chim nghìn kêu rêu
một triển lãm, đôi cá nhân
tam giác ngửi đầy mùi nắng, những tia nắng vùng vịnh nơi một mạng người chỉ vài đồng yen.
màu đỏ câm, màu đỏ vô nhiệm vụ, màu đỏ tên Đê
Tôi là một chiếc máy tính… ♦ Thời gian này, tôi bị đánh cắp…
Những ngón tay gấp tôi thành hình chai nước
Tôi thấy cổ họng mình đang khát đến cháy khô
Những ngón tay lại gấp hình trái táo, nhìn tựa như khuôn mặt của tôi
Tôi muốn uống được chai nước lúc nãy nhưng cái chai rỗng không
Vào mùa hè
những sinh vật phù du làm cổ họng chúng ta ngứa ngáy
có thể, vào lúc nào đó
với thanh quản bị đứt, và tay chân mọc đầy vẩy
chúng ta đã bơi được một hải trình dài

Bình Luận mới