Bài thuộc thể loại: Thơ
Một nhiệm vụ bất thành
tôi chỉ có những ngón tay ngắn như một chiếc lược cùn
cố chải mãi cho suôn mượt mỗi dòng thơ nàng
để rồi thấy những từ, những chữ như từng mảng da đầu rơi xuống mỗi ngày
Sự chờ đợi của thời gian
kim giây đã đi từ nửa bán cầu phải sang nửa bán cầu trái
những con chim đã kịp bay từ cành cây trước tiệm karaoke
sang bàn tay vươn ra từ nhánh cây già đứng trước khách sạn năm sao
Thời phán xét
Tôi viết cho thời đại chong chóng này, mong nó quay chậm lại
tôi viết cho sóng vầng trăng và những tài nguyên nô lệ
đang cạn dần trên đĩa, trong tim.
tuyệt vọng & trật tự khôi hài
lời hùng biện khàn đục lóe chớp tia sáng màu máu
khi ấy, hình nộm bằng giấy vỗ tay chim mồi
tham ác đã thắp lên trong hai mắt u ám
xứ hanh ♦ nô-en 18
gió thổi từng mảng da khô
rớt xuống hồ dị ứng
thời tiết như một vệt mực leo thang
tôi bơi trong chiều cao núi đứng
Lễ hội hoa đèn rực rỡ
lưỡi gươm hiệp sĩ treo lủng lẳng sau khung kiếng
cạnh sợi dây thừng sẵn sàng thắt cổ những người ngay thẳng
mùa đông có những con sâu nằm yên
gặm nhấm nỗi buồn quê hương tù ngục
Đó cũng là một đại bi kịch
Làm thơ lục bát
giống như cho người ta
ăn đường phèn
những người bị tiểu đường
Đá Cũng Xôn Xao
Tôi muốn mắt tôi trong mắt em
Thì thầm bên tai lời dịu êm
Muốn được vuốt ve làn gió mới
Và nghe nỗi đau tình trong tim
Đêm gió linh hồn về… ♦ Trong rừng cây du thủ
Con tắc kè hiện diện khắp nơi
Đáy của đáy và đỉnh của đáy
Nơi những kẻ làm trò ảo thuật
Đã tạo ra ngọn lửa, bản kinh đêm không cháy
Tìm một màu xanh
ta ghì sát em
tìm mãi không ra một màu xanh trên bức tranh người đàn bà nằm ngửa
chưa bao giờ ta gần em như hôm nay
Lá thư của nàng
Nàng sẽ gửi tôi một phong bì
Vào sáng thứ hai lẽ ra thuộc về cuối tuần trước
Bức thư bên trong sẽ đến sau
Vào tối chủ nhật lẽ ra thuộc về đầu tuần kế tiếp
ĐÃ QUA RỒI MỘT MÙA ĐÔNG
em đi xe lăn mà vui
lăn đi em nhé cho đời bớt đau
tôi đưa em ra vườn sau
để nhìn lại mấy luống rau em trồng
Từ những phố dài anh đi
Anh thèm điếu thuốc ẩm mưa trên tay Nguyễn Tất Nhiên
Hay một kẻ bỏ nhà đi vào rừng
Rồi trở về bằng khuôn mặt mơ hồ
mầu. của sắc ♦ một người yêu nào đó ♦ di trú
tôi đến thăm em rất mù mờ
bỏ quên lý lịch trong chiếc hộp an toàn ngoài khách sạn
đừng gọi tôi là khách
cũng có thể tôi là thổ công
đã rơi từ khi nào ♦ tháng mười & chùm ý tưởng
bao giờ mới chính là ngày mai
bừng thức dậy
thấy mây xám bay ngang qua bầu trời
ta đang hít thở không khí sực nức mùi thú vật
Người làm vườn mùa thu
người làm vườn mùa thu
nhặt hoa tàn bên chậu rạn nứt
vẫn là điệp khúc rơi xuống từ vòm cây
những ngón tay héo gầy vì đã cố bám vào tự do
một tối xem tranh Van Gogh
rằng để đi bộ bình thường
hai chân anh không được cùng lúc nằm trên một đường thẳng
thơ cũng là dao động giữa trái và phải
Khúc ngẫu nhiên ♦ Tĩnh vật
Trên cánh rừng giác quan
ngồi nhớ tên mình một cách bất lực
nhìn cảm tưởng cũ ra đi cùng những bội âm buổi chiều
Trắng
Ngay cả đêm gọi lên
như một điều ước tối, cũng trắng;
và giữa giấc ngủ khi tôi trở mình
trong thời tiết những giấc mộng
trắng từ tấm trải giường
Một Ngày Khi Trở Về
hãy để cho dòng sông trôi qua ký ức tôi
dòng sông không có rác
những chiếc thuyền trôi trên mênh mông sóng nước
những chiếc thuyền mầu hoa mộc lan
“Đôikhibấtchợt”
“Đôikhibấtchợt” nhìn lui lịch sử thấy quá nhiều lịch rơi hơn trang viết. Sử gia tệ hơn thi sĩ, họ hân hoan loan truyền tin giả một cách thật. Thi sĩ thông báo tin thật một cách giả.
Te Amo
tôi phát hồi tưởng lại tiếng đạp
máy may
thời gian bấy giờ chỗ ngã tư bến vân đồn & cầu dừa
má ẵm tôi còn đỏ hỏn
Có Thể ♦ Vuột ♦ Bầu Trời
có thể là một lá cờ đã chết
có thể là
lúc đói
tôi thèm nuốt cả thành phố, bóng cây, tiếng còi, lịch sử
nào đâu có gì khác biệt nơi đây
anh chẳng xé nát bìa sách khi ngốn hết câu chuyện bên trong
vì anh biết vật chứa đôi khi lại đẹp hơn thứ nó chứa đựng
anh lật ngược bìa vào trong và đảo trang cuối sách ra làm bìa
cũng như đôi khi ta cần biết trước kết thúc để quyết định có sống cuộc đời này hay không
Giấc Mơ Giao Mùa
Tôi đang chuyển hoá thành một nhành hoa
Trước khi lũ chim bay về
Giấc mơ của tôi đã sang mùa
Vạn vật dần bóc mình ra khỏi giấc mơ mùa đông lạnh lẽo.
đêm, rồi đêm,
chạy nhanh ngang qua biển
những băng đá run rẩy dưới ánh trăng
những ngôi sao dường như đốt cháy
những lỗ hổng trong bóng tối

Bình Luận mới