Jorie Graham là tác giả của nhiều tập thơ: Fast: Poems (Ecco, 2017), From the New World: Poems 1976-2014 (Ecco, 2015), Place: New Poems (Ecco, 2012), Sea Change (Ecco, 2008), Never (Ecco, 2002), Swarm (Ecco, 2000), và The Dream of the Unified Field: Selected Poems 1974-1994 (Ecco, 1997), đã được giải thưởng Pulitzer năm 1996 cho Thơ.
(ảnh: Jupiter 5 – VL, 2018)
Cùm hãm dưới đáy sâu. Hỏi nhờ cây cỏ cho tôi một nhân dạng nhỏ. Không, những hành tinh. Những đường rãnh vòng cung, uốn lượn theo quĩ đạo, và một con sâu trên lá, cái khuôn đổ, đài hoa, một lùm cây – mọi thứ đang chuyển tiếp – mở ra – đổ cạn thêm ít sinh khí vào tế bào
từng tế bào trong gió như tiếng
đang viết vội trên
giấy. Tôi nghĩ
tôi đang rơi. Tôi nhớ đất. Lớp đất mùn
nằm im, dưới tôi, đang đợi để nắn chuyển chúng mình, và nữa, hơi khói, đang đợi trở thành một nơi cội rễ mới, nơi kia đã là ảo tưởng, đan đầy những lối vào, luôn là những lối vào – suốt cả đời, tôi bước qua những lối vào – hết năm này sang năm khác tôi luôn bận tâm về nơi chốn – tôi ốm dần nhưng hầu như vẫn còn đây trong tâm tưởng, rất sâu, rất lâu, phía sau, tư riêng của chim chóc, cá, côn trùng – không có gì khác ngoài những hiến vật –
rằng tôi có thể hóa thành thuỷ tinh – rằng sau đó chúng mình sẽ trở nên băng hà
tan chảy – dãy băng tích phơi bày ngọn lúa mì non, cọng cỏ chút chít, một mơn trớn từ người mẹ tiền sử
lạnh băng – hay một ngón tay
sắp chạm vào
một làn da yên lặng, dọc theo đất bụi, một móng tay bối rối bên bờ
gió nhẹ, lùng tìm một chung cuộc lố bịch,
mãi là tưởng tượng – nhấp nhô – đổ bờ khi chạm đến. Một bàn tay. Trên ai đó. Một nếp rãnh vắt ngang nơi một thần đang chết. Và mượt mà trước khi bị bầm dập. Thế gian có thể chết. Rằng chúng ta có thể sở hữu, hoặc sẽ là, một thân. Rồi bằng lọn tóc dài, được kéo lên
và lôi xuống qua hầm thông
vào đời sống. Một. Bây giờ người hãy lắng nghe những cây thông, sự rộ hoa, niềm tráng lệ, những vồ chụp hoang dại
của biển, lượn cong nơi mỗi dòng suối, chỗ xoáy nơi vòng nước – hãy lắng tai – nghe mọi làn da rối lên,
không ngừng nghỉ – nghe một làn da giữ chặt những gì, lúc này, không còn
thất lạc.
Ngươi đây rồi từ một giọng nói trong vùng sáng, đang vướng bẫy. Hãy vui đi.
* Dịch từ nguyên tác “Ashes,” trong tập Fast: Poems (Ecco, 2017), tập thơ mới nhất của Jorie Graham.