Sớm mai thức dậy anh không còn cảm nhận về anh
Thực tại mặt trời thiêu đốt, giấc mơ huyền hoặc bốc cháy
Em còn sống sót đâu đó với cơn hứng tình
Nhiều lần tiếng gọi anh ơi thảng thốt vang lên
Không cách chi quay trở lại căn phòng đó
Mơ hồ nụ cười mê ly khêu gợi, dấu răng cắn nhẹ nơi ngực trái
Những khoảng trống mênh mông vô tận
Dấu lặng câm cảm xúc hoàn toàn vắng bóng con người.
Còn sót lại câu thơ Lục Vân Tiên trong trí nhớ bi thương
Còn sót lại khu vườn trái chín ăn luồn sâu vào cơ thể
Còn sót lại tấm gương mặt sông Cửu Long lóe sáng
Còn sót lại cánh rừng U Minh thoi thóp, cạn kiệt mạch sống
Hai mùa mưa / nắng giam cầm tôi trong khí hậu nhiệt đới.
Mấy trăm năm mây quần tụ, tôi già hơn núi Thất Sơn
Cái chết chực chờ, bông gòn xổ lòng bay trắng xóa
Và em áo bà ba chèo xuồng cất giọng hò sông nước biệt tăm . . .
.